Thứ Năm, 23 tháng 11, 2017

CHUYỆN CÕI TRỜI, CHUYỆN CÕI ÂM (phần tiếp theo)

Trong ruột bốn trưởng ban buốt thon thót nhưng đành bấm bụng im lặng, ra về. Trưởng ban Nông nghiệp vừa đi vừa lủng bủng:
            - Tiên nhân thằng Chí Phèo! Sếp chúng mình cũng thuộc tiếu lâm gớm!
            Trưởng ban trị sự an ủi:
            - Nhà báo, thằng nào chẳng thuộc tiếu lâm, thằng nhà báo nào chẳng mang gien Trạng Quỳnh, Xiển Ngộ, Ba Phi… Nhưng bỏ mẹ rồi ba đằng ấy ơi!
            - Cái gì…
            - Cái gì… 
            - Bỏ mẹ cái gì?
            Trưởng ban trị sự giải thích:
            - Sếp bảo phong bì ấy của mình tớ. Mình tớ mười triệu, còn các cậu nữa chứ?
            Nói xong câu ấy, trưởng ban trị sự mặt nhăn nhó:
            - Ừ nhỉ, bỏ mẹ chưa… chết cha Lão Hà Tiện chưa! Chúng mình khôn mà không ranh! Không ranh… ngu hết! Một lũ ngu! Ngu... hết cỡ!

Thứ Ba, 21 tháng 11, 2017

CHUYỆN CÕI TRỜI< CHUYỆN CÕI ÂM (Phần tiếp theo)

Chuyện cõi trời, chuyện cõi âm

Con người là giống tồi tệ nhất, xử sự với nhau quái đản nhất; vừa độc ác vừa dã man, nghĩ ra đủ những thứ cực hình ghê tởm: Nào bẻ răng, rút lưỡi, xẻo thịt, khoét mắt để hành hạ, làm tình làm tội nhau. Nghĩ ra đủ trò chơi bạo lực quái gở để thi thố với nhau trên sàn đấu. Mượn cớ thi đấu thể thao để đấm bôm bốp vào mắt nhau như trò đấm bốc (quyền Anh) để mua vui cho đám người lắm của nhiều tiền, để đoạt huy chương vàng, huy chương bạc nhặng xị hòng nổi danh nổi tiếng trên sinh mạng con người một cách tàn nhẫn. Thiếu gì những trò chơi lành mạnh không chơi, toàn chơi những trò ác. Em đọc lại cho anh Phong nghe một đoạn viết trong bài báo mới đây trên cõi trần gian của anh nhé: “Trong lịch sử quyền Anh nhà nghề, đã nhiều người hùng cơ bắp trên sàn đấu phải ngã xuống vì những chấn thương nghiêm trọng. Theo con số thông kê từ Hãng thông tin Spokesman - Revew (Mỹ), từ năm 1920 đến nay (2006), đã có gần 900 võ sĩ nhà nghề vĩnh viễn ra đi vì những chấn thương nặng từ các cú đấm trên võ đài” (An ninh Thế giới số 541 ngày 5/4/06). Từ năm 1920 đến năm 2006 tính ra là 86 năm, mỗi năm trên 10 võ sĩ bỏ mạng trên sàn đấu. Ðàn ông thi thố trò quyền cước đấm đánh nhau toạc mặt, rách môi thấy đủ là dã man, họ còn đưa cả phụ nữ chân yếu tay mềm lên sàn đấu để chị em đấm găng thùm thụp vào mặt nhau cho máu mồm máu mũi chảy đỏ lòm để họ ngồi xem, ngồi cổ vũ lấy được? Xét cho cùng, con người là giống máu lạnh nhất. Có máu lạnh mới đủ can đảm ngồi xem, cổ vũ những trò thi đấu dã man ấy?

Chủ Nhật, 19 tháng 11, 2017

CHUYỆN CÕI TRỜI, CHUYỆN CÕI ÂM (tiếp theo)

Huệ, Mít và tôi đang loanh quanh giữa xóm liều tìm lối thì nghe xa xa tiếng đàn bầu theo gió vẳng lại to dần lên như gõ vào màng nhĩ tai. Tiếng tưng tưng liền tù tì chứ không phải tiếng dạo nhạc bài hát; tiếng tưng tưng dồn dập kiểu tiếng đàn lên dây. Thấy lạ tai, tôi hỏi bâng quơ:
            - Họ đánh đàn kiểu gì thế nhỉ?
            - Không phải tiếng đàn đâu! - Mít trả lời.
            - Có tiếng đàn đấy thôi! - Tôi thắc mắc.
            - Anh nhầm, tiếng bật bông đây! - Mít giải thích.
            Huệ bảo tôi:
            - Anh Phong này tính cũng hay tò mò! Người này anh biết đấy, anh thích thì đến thăm ông ta một lát, bọn em chờ!
            Nghe Huệ nói thế, tôi nghĩ: “Người lạ mình còn gặp, hỏi chuyện được, người quen sao lại không. Ðể xem người này có gì mới, có gì hay hơn không!”. Ðầu nghĩ, chân tôi bước thẳng tới nơi tiếng đàn phát ra. Đứng ngoài cửa ngó vào, tôi thấy một người đàn ông hom hem đang tay giữ cái cần bật bông, tay cầm thanh gỗ gõ đều đều vào sợi dây. Sợi dây phát ra tiếng tưng tưng liên tục. Nhìn kỹ, hoá ra người này tôi quen thật, người cùng phố với tôi ngày xưa. Ông ta chuyên sản xuất chăn bông tiết kiệm và gia công chăn bông cho mậu dịch hồi ông ta còn trên cõi trần gian.

Thứ Tư, 15 tháng 11, 2017

CHUYỆN CÕI TRỜI, CHUYỆN CÕI ÂM (Tiếp Theo)

Chuyện cõi trời, chuyện cõi âm
Một ngôi làng nhỏ thuộc miền Trung Trung Bộ, vào quãng năm 1954 - 1955. Ðôi vợ chồng trẻ với hai đứa con trai tan đàn xẻ nghé do cái hiệp định đình chiến mãi tận thành phố Genève nước Thuỵ Sĩ. Người anh theo cha ra miền Bắc tập kết, người em ở lại miền Nam cùng mẹ. Mẹ của họ là người đàn bà đẹp; người đẹp sống một mình lại có chồng Việt cộng thì khó có cuộc sống bình yên trước bọn người lấy nghề binh nghiệp, lấy súng đạn làm kế mưu sinh; sống chết khôn lường nên bản năng sinh tồn của hạng người này là sống gấp, sống hôm nay dốc mình cho tàn cuộc ngày hôm nay, ngày mai vuông hay tròn không cần biết, không cần thiết. Những kẻ sống gấp ấy thường sinh tính tàn ác, manh động, răm rắp làm theo ý cấp trên chỉ bảo: “Muốn chiến thắng Việt cộng trước hết phải đánh cho tan cái gia đình của Việt cộng trước đã”. Cái đối sách dư phần hoang dã ấy được những người lính chuyên nghiệp phía bên kia giở ra hành sự trên khắp miền Nam ngày ấy. Từ doạ nạt, o ép, đến mua chuộc, bắt buộc. Người mẹ trẻ ấy muốn được sống yên thân đành phải nhắm mắt làm vợ bé gã sĩ quan hám gái kia. Đàn ông đa phần thuộc giống ích kỷ. Thích chiếm đoạt đàn bà đẹp nhưng lại không chịu chấp nhận con cái họ! Chính vì thế mà người em ở lại miền Nam với mẹ vừa đến tuổi khôn lớn đã bị bố dượng đẩy vào làm lính để chống lại người cha Việt cộng của mình.

Thứ Hai, 6 tháng 11, 2017

CHUYỆN CÕI TRỜI< CHUYỆN CÕI ÂM (Tiểu thuyết)

Phần tiếp theo
Chuyện cõi trời, chuyện cõi âm

Ngồi trước tôi và Huệ là anh chàng Mít xanh xao, má hóp, cổ cò dài ngoẵng, tay chân cà khẳng cà kheo, đang nhăn nhó vì những cơn đau buốt di chứng nơi bị rắn cắn, các ngón tay co quắp, biến dạng, đang bị cơn trở giời hành hạ mà hai đầu gối Mít vẫn quỳ trên hai tảng gai mít.
            Tôi hỏi Huệ:
            - Diêm Vương cũng bắt tội liệt sĩ à?
            Huệ lắc đầu:
            - Anh ta tự hành hạ mình để chừa cho đến kiếp sau.
            Nghe tôi nói Mít là liệt sĩ, Mít giãy nảy, thanh minh:
            - Tôi không là liệt sĩ. Khi tôi chết, trần gian họ vẽ vời ra thế, nào tôi biết gì đâu.
            Huệ bảo:
            - Thì anh Mít cứ việc coi mình là liệt sĩ cũng có sao đâu! Anh hy sinh lúc đang làm nhiệm vụ chiến đấu cơ mà. Còn hơn lắm kẻ chẳng đi bộ đội ngày nào, không tham gia dân quân du kích ngày nào, có người nhà làm công việc chính sách, ngầm phong liệt sĩ cho nhau. Lại có kẻ được phong thương binh từ vết sẹo thời chăn trâu cắt cỏ do bị trâu húc, vẫn khoẻ re hưởng chế độ đãi ngộ bình thường. Như chuyện ở tỉnh N kia nữa, nhiều người không tham gia Thanh niên Xung Phong ngày nào cũng được cộng nhận là cựu Thanh niên Xung Phong hàng loạt, để hưởng chế độ hàng loạt gây công phẫn trong xã hội, anh không biết à?
            Ðang nói chuyện với Mít, bỗng nghe trong góc khuất bên cạnh có tiếng người kêu ái ái, ôi ối. Tôi quay sang hỏi Huệ:
            - Anh này sao thế?
           

Chủ Nhật, 5 tháng 11, 2017

CHUYỆN CÕI TRỜI, CHUYỆN CÕI ÂM (Tiểu thuyết)

(Phần tiếp theo)
Chuyện cõi trời, chuyện cõi âm

- Các đồng chí cứ đi đi, tôi đi đại tiện một lát, xong tôi sẽ đuồi theo sau, tôi khoẻ rồi.
            Người tiểu đội trưởng tưởng anh đã khỏi sốt tiếp tục hành quân được, nên đồng ý và dặn dò:
            - Xong việc đồng chí bám theo anh em nhé, tư trang của đồng chí, tiểu đội san ra mang cả rồi, đồng chí còn yếu cứ đi người không cốt sao theo cho kịp đội hình.
            Anh chui sâu vào rừng tìm một bụi rậm giở võng ra mắc vào hai thân cây leo lên nằm, nghĩ cho qua cơn sốt rồi sẽ đuổi theo đơn vị sau. Anh thỉu đi mê mệt bởi một cơn sốt rét ác tính, chết trên võng sau đó vài ngày. Ðơn vị lúc đến bãi nghỉ điểm danh không thấy anh, đồ rằng anh tụt lại để đảo ngũ, B quay về Bắc. Ðó là chuyện thường tình của những đoàn quân trên đường ra trận, giữa đường hao hụt một vài người là chuyện nhỏ đối với một đại đội hơn trăm con người vượt hàng nghìn cây số giữa bạt ngàn Trường Sơn ngày ấy. Làm sao vào đến chiến trường còn 80% quân số đã là đạt yêu cầu.
            Anh này số đen. Ðại đội anh sau đó ba ngày bị trúng toạ độ B52 gần như bị xóa sổ hoàn toàn cả đơn vị. Ðại đội đi sau hành quân đến khắc phục hậu quả, khi thu dọn thi thể tử sĩ họ nhặt được cuốn sổ danh sách quân số của văn thư đại đội, họ thấy tên anh ghi trong trong sổ: “đã B quay giữa đường cách đó ba ngày”. Tiểu đoàn căn cứ vào đó thông báo về địa phương rằng anh đảo ngũ. Gia đình anh khổ nhục, mang tiếng với làng nước vì con đi đánh giặc, sợ gian khổ, sợ giặc mà đảo ngũ, B quay, tuột xích về hậu phương cầu an…

Thứ Tư, 1 tháng 11, 2017

CHUYỆN CÕI TRỜI< CHUYỆN CÕI ÂM (tiểu thuyết)

Tiếp theo
Chuyện cõi trời, chuyện cõi âm
Như mọi ngày, trời mới tờ mờ nhìn chưa rõ mặt người, chị Thu dậy gánh mạ ra đồng đi cấy sớm. Vừa ra đến cổng thì chị trông thấy ở các bờ tre, bụi chuối hai bên đường làng lấp ló có người mặc áo tơi lá, đầu đội nón, chân đi giày săng đá đứng như bù nhìn canh chim ở ruộng ngô mới gieo hạt. Chị nghĩ ngay đến bọn lính dõng đóng giả đang vây làng. Quăng gánh mạ xuống đường đi giật lùi trở lại nhà để lấy súng. Vừa về tới sân thì một họng súng lạnh tanh gí vào sau lưng, chị đành đứng im. Như thằng câm, thằng Tây cầm vai chị xoay ngược mặt chị vào mặt nó, rồi chỉ vào người nó ba lần, chỉ sang người chị ba lần. Chị hiểu thằng Tây muốn gì. Ở thế bí, tay không tấc sắt, chị cũng lẳng lặng không nói không rằng. Thằng Tây câm lôi tay chị vào bếp. Bếp không cánh cửa. Cánh cửa bếp, cánh cửa nhà của mọi gia đình trong làng đều tháo xuống đem cất giấu (tiêu thổ) từ ngày đầu kháng chiến, để nhà không vườn chống chờ giặc tới thì đánh. Lúc gánh mạ đi cấy chị che tạm cái nong cho gà khỏi vào bới bếp. Cái nong hình tròn chỉ che được phần dưới cửa bếp. Nhà trên, mái hiên dọc hè che kín những tấm giại bằng tre, các cửa bên trong đều che mành mành kín. Thằng Tây tưởng trong nhà có người nên lặng thinh “bí mật” kéo chị xuống bếp.
XEM BÀI SAU