31. Về Thơ Bậc Thang
Đúng như tên gọi, cấu trúc “bậc thang” tạo ra hiệu ứng thị giác mạnh mẽ. Đây không đơn thuần là cách ngắt dòng ngẫu nhiên mà là sự điều hướng hình ảnh. Khi đọc, mắt chúng ta buộc phải “bước” từng bậc, tạo ra những khoảng lặng cần thiết để nhấn mạnh vào từng từ, từng ý, từ đó tăng cường sức mạnh biểu đạt.
Thơ bậc thang có xuất xứ từ một dòng thơ của nước Anh. Tuy nhiên, ở thế kỷ 19, chỉ một vài nhà thơ người Anh
sáng tác một số ít tác phẩm theo lối này. Có lẽ do không được công chúng đương
thời ủng hộ nên họ không mấy mặn
mà. Riêng thi hào Nga Mayakovsky đã
dành cả sự nghiệp cho thơ bậc thang. Với ông, chỉ thể thơ này mới tải nổi
chất hùng ca hoành tráng của
Cách mạng Tháng Mười. Mayakovsky đã cực kỳ thành công với lựa chọn của mình:
“Nếu mai sau
tới
ngày tận thế
Hành
tinh này
tan
tác
ra tro
Riêng
cầu kia
vẫn khom mình
đứng
Trong
tro bụi
hoang tàn
đổ nát...”
Khi du nhập sang Việt Nam, thơ bậc thang được coi là thơ tự do.
Những năm 1940 nhóm thơ Dạ Đài cũng có vài người làm thơ theo lối bậc thang.
Tiêu biểu là thi sĩ Trần Dần, và sau này ông còn theo lối thơ này:
“Tết!-
Ồ thế, thêm một Tết
Tôi
quăng nó
Vu vơ
vào một xó lòng,
nơi
đó
là kho đồng nát
một
đống Tết xa nhà
đã gỉ han lên…
Chao
ôi!
chuỗi
ngày đêm
thắt
nút tất niên,
đau
như
một nút thừng
thắt cổ!”
(Chương X, trường ca “Đây Việt Bắc)
Hiện nay nhà thơ Lê Đạt còn trung thành với lối thơ bậc thang. Tập
thơ Bóng Chữ in năm 1994 của ông hầu như bài nào theo lối thơ bậc thang cũng
ấn tượng:
“Anh tìm về địa chỉ tuổi thơ
Nhà số lẻ
phố trò chơi
bỏ dở
Mộng anh hường
tìm môi em bói đỏ
Giàn trầu già
khua
những át cơ rơi...”
Thơ Lê Đạt không dành cho người đọc vội vàng, vì những từ ngữ lấp lánh
hình ảnh, đầy chất sáng tạo, dày lớp ngữ nghĩa của ông. Xin dẫn bài “Át cơ” là
bài thơ nhiều bạn đọc thơ yêu thích. Lê Đạt “Là người làm mới chữ” (Vân
Long), ông dùng từ rất điêu luyện; ngôn ngữ thơ ông như nhảy lách tách trên các
trang giấy. Xin dẫn thêm bài thơ nữa của thi sĩ Lê Đạt:
“Sóng tháp bút
bước mở trần
ấm lắng
Mưa
búp măng
lưng phím nắng dạo ngần
Mình
nước đập ngà
sóng vỗ trắng
Nhựa
nhạc phồng con nốt
khuông xuân”.
(Dạo Nhạc - in trong tập Bóng Chữ)
Đây là một bài thơ giàu tính tượng trưng, dùng
âm nhạc để vẽ nên hình khối và dùng hình khối để cất lên tiếng nhạc. Một bài
thơ tinh tế, đòi hỏi người đọc phải lắng lòng mình lại để “chạm” vào từng con
chữ lunh linh.
Tại nước Mỹ cuối thập
kỷ 60 của thế kỷ XX, những nhà thơ người Mỹ gốc Phi chuyên sáng tác bài ca
trình diễn đã thể nghiệm thể thơ theo lối bậc thang. Về hình thức, qua quan
sát văn bản tiếng Anh, họ thực hiện cách “thả dây thang” bằng việc tách chữ, để
từng âm rơi dần xuống như nhỏ giọt:
S e r p
e
n
t
i
ne screams of
happiness
hot molted masses of
marvlous messages
and HEAVY anger
p
o
u
r
i
n
g
forth from fiery throats
of your thick reeds
spurting
rhytythms
all over
all under
and all around.
Một
bản được dịch ra tiếng Việt:
“Những tiếng hét
loằng n
g
o
ằ
n
g vì
hạnh phúc
nóng làm rụng lông vô số thông
báo tuyệt vời
và tức giận nặng nề đổ
x
u
ố
n
g
từ những
cổ họng bốc lửa
những lưỡi gà dầy của anh
phun ra nhịp điệu
khắp trên
khắp dưới
khắp chung quanh.”
(Nguyễn Thuỵ Ứng
dịch)
Về truyền thống, Việt Nam đã có thơ Đường luật, thơ lục bát, song thất lục
bát, thơ tự do (thơ bậc thang cũng được hiểu là thơ tự do)... Sau này, ai đó có
“sáng chế” thêm lối thơ gì khác nữa để lập danh, dựng tiếng mà cái hay chỉ ở
mức thấp lè tè, nói bỏ sông bỏ bể cũng khó có độc giả, chỉ để... “giờ bán cân bà đồng nát mua về” (thơ
Trần Nhương). Đi vào chốn mê cung của thi ca khó lắm thay! Để làm được thơ hay
còn phải trau dồi học hỏi nhiều, phải có tâm hồn phong phú, sâu sắc, có trí
tưởng tượng bay bổng, có cái đầu thông minh, đôi khi là một cái đầu lạnh, cộng
với sự hiểu biết uyên bác, thông tuệ, điêu luyện và giàu vốn ngôn từ; đồng thời
phải là người có quyết tâm cao mới theo nổi cái nghề khổ ải này.
Nói như nhà thơ Phạm Thiên Thư: “Thơ
hay phải dày kinh nghiệm, phải chiếm cảm quan, phải san trí tuệ, phải để (được)
trong tâm, phải trầm trong nhạc, phải nạp trong tình, tụ hình nơi khoảng trống,
để sống với tất cả” (Huyền ngôn). Còn làm thơ để “chơi chơi” thì xin mời
tất cả, ai thích thì cứ việc vui vẻ làm thơ. Người cao tuổi luôn làm thơ, đọc
thơ, thuộc thơ để rèn trí nhớ, giữ được sự minh mẫn. “Không làm gì cả, không chăm chú đến vấn đề gì cả là điều bất hạnh nhất
của tuổi già” (Victor Hugo).
Khương mai,
Thanh Xuân, Hà Nội
14/ 4/
2003 - 14/ 4/ 2004
HOÀNG XUÂN HỌA
