“Con kiến mày leo cành đa,
Leo phải cành cộc leo
ra leo vào.
Con kiến mày leo cành
đào,
Leo phải cành cộc leo
vào leo ra”…
Xét về mặt hình ảnh, bài đồng dao vui tai này chứa đựng một điều gì đó rất giống với tấn bi hài kịch muôn thuở của nhân loại. Những chú kiến tội nghiệp ngỡ mình đang thực hiện hành trình vĩ đại để mở mang bờ cõi – và con người, trong những cuộc viễn chinh cuồng vọng, cũng thế. Điều buồn là họ không mở thêm bờ cõi ở những vùng đất hoang hóa bỏ không, mà cứ nhằm vào những vùng đất đã có chủ từ nghìn đời của người ta. Để rồi, kết quả nhận lại chỉ là màn đi giật lùi luẩn quẩn. Nhìn rộng ra thế giới, đây là mô tả chuẩn xác cho hành vi của những bộ óc “thiên tài” đang điều hành cỗ máy chiến tranh: mang tư duy của một chú kiến hiếu chiến, thích bò mải miết trên những cành cây cụt (cộc).
