Ban đầu, đó chỉ là vài chiêu trò giật gân, câu view quen thuộc để kiếm tiền quảng cáo trên tường Facebook. Nhưng rồi, từ những cái nhấp chuột vụ lợi ấy, mọi thứ bỗng chốc biến tướng thành một cuộc đấu tố văn chương tàn khốc. Câu chữ vốn sinh ra để nuôi dưỡng và nâng cánh tâm hồn, nay bị bẻ cong thành vũ khí cho những trận cuồng phong mạng, nơi người ta sẵn sàng giẫm đạp lên nhau chỉ để đổi lấy sự chú ý rẻ rúng.
Thứ Sáu, 31 tháng 7, 2026
Thứ Sáu, 17 tháng 7, 2026
BÀN VỀ SÁCH CẤM
Bước vào tuổi 60 vào năm 1999, khi không còn gánh nặng về chuyện cơm áo gạo, mì... chi nữa, tôi có nhiều thời gian ngồi đọc sách, đọc báo để... chờ chết. Thế nhưng, cái tính tò mò khỉ gió của tôi chẳng chịu để yên. Hễ nghe “thông tấn vỉa hè” đồn thổi cuốn sách nào bị cấm, bị thu hồi là tôi phải tìm đọc cho bằng được.
Thứ Năm, 16 tháng 7, 2026
GÁI GÓA LO VIỆC TRIỀU ĐÌNH
Thanh châm biếm chôm trên Internet
Người ta hay bảo mấy chuyện quốc tế vĩ mô là việc của các nhà ngoại giao, dân thường thấp cổ bé họng bàn vào chẳng khác nào “gái góa lo việc triều đình”. Thế nhưng, là một kẻ biết nghĩ, tôi thấy có những điều truyền thông nói hằng ngày nghe chừng không xuôi tai cho lắm.
Thứ Sáu, 10 tháng 7, 2026
SUY NGHĨ TỪ MỘT CÂU TỤC NGỮ
SUY NGHĨ TỪ MỘT CÂU TỤC NGỮ
Tản văn
Câu tục ngữ “Tốt đẹp phô ra, xấu xa đậy lại” từ lâu đã đúc kết một nét tâm lí thâm căn cố đế của người Việt: trưng trổ sự lộng lẫy ra ngoài để giữ thể diện, và giấu nhẹm điều nhem nhuốc vào bóng tối để bưng bít khuyết điểm. Thói quen ấy, khi bước vào xã hội hiện đại, đã biến tướng thành căn bệnh mà thành ngữ Trung Hoa gọi là “fěn shì tài píng” (Phấn sức thái bình) - một kiểu tư duy tô hồng thực tế, dùng sự bình yên giả tạo để che lấp những rạn nứt bên trong.
Thứ Năm, 9 tháng 7, 2026
CHUYỆN CŨ VIẾT LẠI
Nỗi oan khuất của bà Nguyễn Thị Năm (Cát Hanh Long)
Lịch sử cải cách ruộng đất thế kỷ XX trên thế giới từng chứng kiến những bi kịch đầy đau thương mang tính hệ thống. Khởi đầu là chiến dịch “bài trừ phú nông” (kulak) giai đoạn 1929 - 1933 tại Liên Xô, dẫn đến việc nhà kinh tế học nông nghiệp lỗi lạc Aleksandr Chayanov (*) bị thanh trừng vào năm 1937, và chỉ một năm sau là cái chết của người đồng nghiệp Nikolai Kondratiev (**). Mười năm sau, kịch bản ấy lặp lại bên kia biên giới khi Ngưu Hữu Lan (***) - một điền chủ, phú thương yêu nước tỉnh Sơn Tây, Trung Quốc - qua đời trong u uất vào năm 1947 do phong trào đấu tố cực đoan. Đúng 6 năm sau, tại Việt Nam, một tấn bi kịch tương tự đã vận vào số phận của bà Nguyễn Thị Năm (1906 - 1953).
Chủ Nhật, 21 tháng 6, 2026
Nước Vối Dội Về Từ Kí Ức
Tản văn
Ngày xưa, cứ mỗi dịp Tết Đoan Ngọ mùng 5 tháng 5, chúng tôi lại được bà ngoại cho về quê từ chiều hôm trước. Để rồi hôm sau, tất cả lại háo hức chờ đợi khoảnh khắc thiêng liêng nhất: đúng giờ Ngọ. Khi mặt trời đứng bóng, ánh nắng vàng rực rỡ trải dài khắp đường thôn ngõ xóm, nhuộm thắm những triền đê và dòng sông Hồng nao nao một dòng xuôi. Lúc ấy, bà cháu cùng các anh chị em trong họ lại ríu rít dắt tay nhau ra vườn hái lá vối, nụ vối.
Thứ Năm, 4 tháng 6, 2026
ÔNG TIẾT CANH NGAN
Truyện ngắn -
Hoàng Xuân Họa
Cả cơ quan nhốn nháo khi nghe tin ông Tiết - biệt danh “Tiết Canh Ngan” sắp về thăm huyện nhà. Từ quân đến cán, ai nấy đều lo sốt vó bởi lời đồn thổi đại loại: Hễ nơi nào đón tiếp ông thiếu chu đáo, kém hoành tráng, y như rằng sau đó sẽ bị ông cho “lên bờ xuống ruộng”. Nhẹ thì chuẩn bị hứng một “trận mưa” văn bản yêu cầu báo cáo khẩn, toàn những số liệu từ thời “chống Mỹ, đánh Tàu” xa lắc xa lơ mà hạn nộp lại là... ngay sáng ngày mai. Nặng thì ông phái ngay đoàn thanh tra tới “nằm ì ăn vạ”, ngày đêm rà soát từng tờ hóa đơn tiếp khách, hoặc bắt giải trình chi tiết từng mét khối rác thải tồn đọng ngoài bờ sông Mỹ Cọ. Thâm thúy hơn, đôi khi ông chỉ cần bâng quơ chỉ đạo huyện thực hiện một dự án thí điểm “bất khả thi” nào đó, kèm theo lời dặn hờ hững: “Kinh phí thì... cứ vay vốn ngân hàng mà làm trước đi đã!”. Không làm thì coi chừng, mà làm thì cái bẫy nợ xấu treo lơ lửng trên đầu.
