Phần II
Cõi thiên đường (16)
Tiếp theo
Sống độc thân, nhấm nháp nỗi cô đơn đang ngấm dần tận xương tủy, cùng nỗi hận đời mà người vợ bạc tình đã gieo rắc. Có lẽ cuộc đời này có vay có trả thật. Nếu ngày ấy Vi cứ yên phận làm anh cửa hàng trưởng lương thực liêm khiết, liệu đời có đẩy đưa đến nông nỗi này? Một gã đàn ông đang độ sung sức mà phải chịu cảnh cô đơn giam hãm thì thật phi lí.
Khổ nỗi, ở quê, dù tiền túi có rủng rỉnh
cũng chẳng dám ăn tiêu vung vít như chốn đô thị. Muốn ăn chơi, bồ bịch cũng
phải nhìn trước ngó sau. Đến như cái chuyện giỗ chạp, Tết nhất mới dám vặt lông
con gà để “trước cúng sau ăn”. Chứ khơi khơi mà đem gà ra cắt tiết, hàng xóm
trông thấy là điều nọ tiếng kia ầm làng ngay. Cái thói đời tọc mạch ấy, nghĩ
đến thôi đã thấy rác tai không chịu nổi.
Vi quyết định giải tán sạch sành sanh từ
đàn gà đến chuồng lợn, rồi bàn giao lại toàn bộ nhà cửa, máy móc cho một người
bà con trông nom kinh doanh thay. Vi xách chiếc ba lô, lộn ngược trở lại thành
phố để “khai phá” cuộc đời thêm lần nữa xem sao. Những ngày tháng chôn chân ở
quê đã khiến Vi chán ngấy đến tận mang tai rồi.
Thế nhưng, cuộc ra đi
lần này không còn là cảnh trắng tay của anh nông dân đi kháng chiến năm nào.
Trong túi Vi giờ đây đã có một số vốn kha khá - thành quả của những năm tháng
tằn tiện, tích cóp từ quê.
Ðang lang thang trên phố để tìm nơi ở thì bất ngờ Vi gặp lại Thị
Mơ, người tình vay gạo năm xưa. Họ rủ nhau vào quán càfê để tâm sự. Rồi từ hôm ấy
hai người lại xoắn xuýt lấy nhau không rời tại các nhà nghỉ, khách sạn. Thị Mơ
về nhà bàn với chồng, rằng thị có người anh họ ở quê muốn xin việc làm, đằng
nào tới đây nhà mình cũng thuê một bảo vệ để bảo vệ nhà, xưởng, cửa hàng; đi
thuê người ngoài cũng vậy, thì thuê người nhà mình còn hơn. Thấy Thị Mơ phân
tích nghe có lí, Tận tán đồng quan điểm của Thị ngay. Từ đó Vi giữ chân “bảo
vệ”” cho công ty trách nhiệm hữu hạn Cát Tận đến khi Tận dính “Chưởng” móc ngoặc
số lượng lớn xăm lốp và phụ tùng xe ôtô từ kho nhà nước tuôn ra, bị ra toà, cả
một đường dây móc ngoặc theo nhau vào tù. Tận bị bệnh đau ruột thừa cấp tính chết
trong trại giam. Ở nhà, Vi nghiễm nhiên lên làm ông chủ cả đống của cải và người
đàn bà trong mộng. Cũng vì thế mới có việc đi kiện trời của Tận mà tôi và Huệ gặp
trước cổng trời đã kể ở trên.
HXH
(Còn tiếp)
