Phần II
Cõi thiên đường (17)
Tiếp theo
Tôi đang lơ ngơ ngắm nhìn từng đoàn
khách nhà Trời dập dìu qua cổng: người thong dong trên xe mây, kẻ cưỡi rồng,
cưỡi hạc; có người lại cưỡi cá chép, cưỡi kỳ lân... Cảnh tượng rực rỡ ấy đang
cuốn lấy tâm trí tôi thì bỗng một tiên nữ dắt tay một người đàn ông hiện ra
ngay trước mặt. Nàng cất lời chào thân tình như thể đã quen biết chúng tôi từ
lâu:
- Em chào anh, em chào chị!
Không chỉ lời chào mà ngay cả diện mạo
người đàn ông đi cùng nàng cũng gợi lên trong tôi một cảm giác quen quen. Giữa
lúc tôi còn đang lục tìm trong trí nhớ, Huệ đã lên tiếng:
- Anh Phong không nhớ cô em này sao? Hôm
trước em ấy đã đến bãi cây xấu hổ - nơi những hài nhi hành hạ các ông bố tội
lỗi mà anh đến xem đấy. Em ấy mượn xe để đi chơi cùng anh Minh mà.
Thấy tôi vẫn còn ngơ ngác, Huệ giải
thích thêm:
- Anh còn được nghe chú bé thiên thần
đọc bài thơ “Tiền Tiền” nữa, anh nhớ ra chưa?
Đúng lúc ấy, tôi và người đàn ông kia
cùng nhận ra nhau. Hai tiếng reo đồng thanh vang lên.
Tôi thì:
- Minh à!
Người kia cũng:
- Phong à!
Gương mặt Huệ rạng rỡ hẳn lên. Nàng vui
vẻ nói:
- Hóa ra chị em em lại có duyên với hai
anh đấy nhỉ!
Rồi Huệ giới thiệu:
- Đây là Nhàn, em gái em.
Tôi cũng tiếp lời:
- Còn đây là Minh, bạn với anh hồi nhỏ.
Huệ khẽ thở dài, giọng trầm xuống:
- Em Nhàn cũng từng xuống trần một thời gian, nhưng lại vướng vào mớ bòng
bong khổ ải chốn nhân gian anh ạ.
Tôi tò mò hỏi:
- Nhàn cũng là lính sao? Cô ấy ở đơn
vị nào vậy?
Huệ lắc đầu:
- Không đâu anh! Trước khi đợi dự tiệc, chúng ta hãy xem chuyện về Nhàn và anh Minh nhé.
Nói đoạn, Huệ lấy chiếc Gương Quá Khứ Hiện Về ra. Trên
mặt gương huyền ảo dần hiện lên dòng chữ:
HXH
(Còn nữa)
