Phần II
Cõi thiên đường (15 )
Tiếp theo
Hóa ra, anh cả “thó” đã thông đồng mật thiết với anh tiêu thụ, cùng nhau “rút ruột” kho Nhà nước để cùng nhau làm giàu bất chính. Từ một tổ bơm vá săm lốp ô tô thuần túy đã biến tướng thành “trạm trung chuyển” - chuyên tráo lốp cũ lấy lốp mới để cánh tài xế ăn chênh lệch, được khối tiền bỏ túi riêng.
Sau khi tráo đổi xong xuôi, nhét nắm tiền vào túi, anh tài xế nào cũng thốt
ra một câu cửa miệng giống hệt nhau:
- “Có tổ dịch vụ của các “đồng chí” tiện lợi cho cánh tớ quá cơ! Cảm ơn các “đồng
chi” nhé!'
Đúng là: “Đồng chí “gí”
đồng bào, đẻ ra tiền bạc thằng nào chẳng mê”!
Với người này thì: “Bác thừa can xăng
hử? Để đấy em tiêu thụ hộ”. Với kẻ khác: Chú “xin” được cái bánh xe cũ của
cơ quan hả? Để anh đưa ra hàng dép lốp cho họ “làm thịt” giúp. Hay thậm chí:
Anh “thừa” cái kích chứ gì? Có người đang cần, nhờ chúng em tìm mấy tháng
nay...”
Cứ ngọt xớt dưới cái mác “hộ” với
“giúp” như thế, mà bao nhiêu phụ tùng xe máy, ô tô các loại - từ mới đến cũ -
cứ thế từ kho Nhà nước “tập kết” ra tổ dịch vụ Cát Tận, để rồi từ đó tuồn
thẳng ra Chợ Giời, bày la liệt thành những dãy dài mải miết!...
Đất nước vừa trải qua chiến tranh, còn đang oằn mình trong khó khăn. Vậy mà hạng người
ích kỷ này lúc nào cũng sẵn như ruồi nhặng. Vì chúng mà đất nước
đã nghèo lại nghèo thêm.
Chuyện về Tận lẽ ra có thể khép lại tại đây. Nhưng đời vốn dĩ trớ trêu, ta
muốn một đằng nhưng con tạo lại xoay vần một nẻo, cứ như thể nó bày ra những cuộc vui; hay đúng hơn là để
đày đọa thêm kiếp người vốn đã đa truân.
Cầm tờ quyết định mãn hạn tù, Vi trở về
trong thân phận kẻ thân bại danh liệt. Đứng trước ngôi nhà cũ nay đã thuộc về
người khác, gã bàng hoàng nhận ra mình đã mất tất cả.
Ngày Vi tra tay vào còng, vợ gã lẳng
lặng đem hai đứa con gửi trả lại cho bố mẹ chồng ở quê. Ả bán đi ngôi nhà, ôm
toàn bộ tiền bạc rồi trốn chạy theo nhân tình. Đau đớn thay, kẻ đó không ai
khác chính là Luân - người bạn thân “nếm mật nằm gai” từ thời ở chiến khu với
Vi. Khi Vi đi tù, Luân nhân danh tình bạn để đến thăm nom, chăm sóc vợ con gã.
“Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén”, cả hai rơi vào lưới tình mê muội. Một kẻ bỏ
mặc chồng tù tội, một kẻ rũ bỏ người vợ hiền cùng con đứa con tật nguyền để dắt
díu nhau đi tìm hạnh phúc bất chính ở phương trời khác.
Nỗi đau chưa dừng lại ở đó. Ở quê nhà, hai đứa con thơ cùng cha mẹ già của
Vi đã vĩnh viễn nằm lại dưới hố bom sau một trận oanh kích lạc mục tiêu của máy
bay Mỹ. Ngôi nhà ngói năm gian - biểu tượng hãnh diện một thời được xây bằng
tiền Vi gửi về lúc còn làm cửa hàng trưởng lương thực - giờ chỉ còn là đống đổ
nát hoang tàn.
“Đồng tiền không đổ mồ hôi thì chẳng bền lâu được!” - lời bàn tán cay
nghiệt của người làng như nhát dao cứa thêm vào vết thương lòng của kẻ trắng
tay. Trở về với đôi bàn tay không, chẳng còn nhà cửa, cũng chẳng còn vợ con, Vi
bàng hoàng nhận ra những gã bạn hữu từng “chén chú chén anh” ngày nào giờ bỗng
hóa người dưng. Thấy Vi đến, họ đón tiếp bằng thái độ nhạt nhẽo, mời chén trà
sái cặn lấy lệ rồi khéo léo... tiễn khách!
Vi đau - nỗi đau xé lòng trước sự đen bạc của nhân tâm. Vi nghiến răng tự
nhủ: “Ta nhất định phải làm lại từ đầu để trả cái hận này”!
Nghĩ là
thế, nhưng giữa thời buổi dùng người các cơ quan xí nghiệp đều thẩm tra kỹ lưỡng
đến tận “chân tơ kẽ tóc”, thì với bản lý lịch tham ô, lại có tiền án đi tù về,
còn khướt mới được làm cán bộ trở lại để mà trả “mối hận”. Sẵn trí khôn di truyền
từ bác nông dân dùng mưu “trói hổ” trong chuyện cổ tích, Vi quyết định ở lại
quê, dựng tạm căn nhà trên mảnh đất cũ của cha mẹ ngày xưa để ở, rồi mới tính tiếp.
Sống ở quê một thời gian, cái đầu nhạy bén của một cựu cửa
hàng trưởng giúp Vi nhận ra cơ hội mưu sinh: Vi mở dịch vụ xay xát gạo bằng máy
chạy dầu diesel, giải phóng cho việc tay kéo giàng xay,
chân giậm cối
giã nặng nề của người làng...
Tiền làm dịch vụ cộng với nguồn thu từ chăn nuôi gà, lợn
giúp Vi có bát ăn bát để chỉ sau vài năm sau đó. Thế nhưng, cuộc sống sung
túc ở quê không cầm chân được Vi. Với Vi, “giàu nhà quê không bằng kéo lê
thành thị”. Cái mùi vị phù hoa, quyền thế thời còn làm “sếp” cửa hàng lương
thực đã ngấm sâu vào tim gan tì vị, khiến lòng Vi lúc nào cũng cồn cào khó
dứt.
HXH
(Còn nữa)
