Thứ Ba, 23 tháng 4, 2024

CHUYỆN CÕI TRỜI & CHUYỆN CÕI ÂM


                              Phần II

                    Cõi thiên đường (14)

 

Tiếp theo

Trước khi “nhập tịch” trại cải tạo, gã cửa hàng trưởng kịp để lại cho Thị Mơ một “cục cưng” tròn xoe trong bụng. Giá không vướng cái cục cưng ấy, Thị còn có cơ cặp kè với gã cửa hàng trưởng lương thực khác để “vay”gạo tiếp được. Khốn nỗi, nhân tình thế thái lại cứ rặt một màu... thế thái chẳng chút nhân tình! Đời nào những gã “sôi máu sơn dương” đực thèm ngó ngàng tới một con mẹ bụng mang dạ chửa phềnh phệnh.

Hết đường kiếm ăn. Cái bụng mỗi ngày một to vượt mặt, tiền hết, gạo không. Chồng đi tù, tình nhân cũng tù ở, chẳng còn người đem gạo kho đổ vào hòm cho Thị “vay” nữa. Chán mớ đời chưa!

Đôi tình nhân ấy, kẻ thụt két gạo kho, người chén no gạo “vay”, tích trữ đủ thứ chất bổ âm bổ dương rồi “tình tình tinh” với nhau để cho ra đời một thằng cu khá kháu khỉnh đến lạ. Nhưng đến khi thằng bé chào đời thì nhà cũng chẳng còn lấy một hạt gạo. Xung quanh, hàng xóm láng giềng lại phải “lá lành đùm lá rách”. Cả khối phố vận động nhau: người bơ gạo, kẻ nắm mì, người mớ rau, quả trứng. Thời ấy, thời của tem phiếu phân phôi nên nhà nào nhà nấy kinh tế cũng chỉ sàn sàn như nhau. Ai khéo dè sẻn thì dư ra chút đỉnh; nên lòng tốt chỉ cân đong bằng bơ gạo, nắm mì vây thôi.

Trong lúc túng quẫn, thị buộc phải bán đi căn nhà mặt phố, chuyển ra khu vực giáp ranh ngoại thành sinh sống. Thị tính ra hai lợi ích: một là, tránh được điều tiếng chửa hoang; hai là, có khoản tiền dư để trang trải cuộc sống, nuôi con và chờ đợi người tình mãn hạn tù trở về, hy vọng anh ta làm cửa hàng trưởng tiếp tục để giúp Mơ “vay” gạo dài dài.

Bóc vừa hết bốn quyển lịch của trại giam, Tận được tha về. Vừa bước chân vào cửa, Tận ngớ người thấy thằng cu con chừng ba tuổi đang bi bô gọi mẹ. Tận quắc mắt hỏi vợ:

- Thằng bé này ở đâu ra?

Thị Mơ ngọt xớt:

          - Em xin trên cây đa Nhà Bò! (nhà hộ sinh cây đa Nhà Bò, quận Hai Bà Trưng Hà Nội).

          Cả Tận và hàng xóm nơi ở mới đều tin sái cổ việc “Em xin ở cây đa Nhà Bò” được thằng cu con kháu khỉnh quá... bố nó thích chưa?

Chẳng hiểu “giống má” nhà Tận kém cỏi, trục trặc “kỹ thuật” ở khâu nào, hay kiếp trước Tận xử ác với trẻ con nên kiếp này trời cấm cửa, không cho các chàng Sơn Tinh, Thủy Tinh hay các nàng Mỵ Nương, Ngọc Hoa công chúa đầu thai vào nhà Tận? Cũng may Thị Mơ “xin” được trên Cây đa Nhà Bò được thằng cu con như mơ ước, không thì... dòng họ nhà Tận cũng tuyệt giống.

Ði tù về Tận định xin đi làm “cán bộ” bảo vệ tiếp, nhưng sao được. Bị một cái, ông nhà nước đã sợ tái đến già, sao còn dám gửi trứng cho ác một lần nữa.

          Một bạn tù từng là thợ sửa chữa ôtô cũng mắc tội thó vật tư quý hiếm của nhà máy “cung ứng” cho chợ giời bị bắt, bị ra toà đi bóc lịch cùng trại với Tận. Tù về, cũng thất nghiệp đang lêu têu, thấy Tận có nhà mặt đường bèn hùn vốn mở tổ dịch vụ bơm vá xăm lốp ôtô chung.

          Lốp xăm gì mà lại cứ phải chạy đến đúng tổ dịch vụ của Tận mới xì hơi để cho hai người bơm vá liên tục?

                         HXH

                     (Còn nữa) 

XEM BÀI TRƯỚC XEM BÀI SAU TRANG CHỦ