Phần II
Cõi thiên đường (13)
Tiếp theo
Với cái đầu “ẩm ướt”, mê tín dị đoan đến thái quá, gã coi việc ra ngõ gặp gái
là điềm gở, là hãm tài, hỏng việc. Vừa liếc thấy tờ quảng cáo toàn nói về tai
nạn xe cộ, gã rùng mình sợ hãi cái thứ mà người đời cho là “độc mồm độc miệng” (ý tờ quảng cáo)
đó. Gã văng tục:
- Mẹ kiếp! Con
xe mới coong của bố vừa mua, chạy chưa đầy nghìn cây số, đứa chó nào đem giắt
mấy tờ giấy khốn nạn, ám quẻ thối tha này vào chứ?
Gã nhổ phì phì bảy bãi nước bọt ra bảy phía chung quanh xe, quẹt bật lửa đốt
cháy mấy tờ quảng cáo, hơ đi hơ lại vòng quanh xe để đốt vía, giải xúi. Rồi gã
rút điện thoại di động, bấm theo số máy trong tờ quảng cáo gọi đến công ty Cát
Tận để chửi. Chửi chưa hết lời, đầu dây bên kia đã cúp máy mất.
Xưa Tận từng là “cán bộ” nhà nước,
“cán bộ” bảo vệ, nhưng lại thông đồng với “cán bộ” lái xe và “cán bộ” thủ kho để
lấy cắp sợi của xí nghiệp. Sợi chở về, lái xe và thủ kho chỉ nhập kho hai phần,
còn một phần ba họ để lại trên xe. Qua cổng, Tận đã “bảo vệ” cho lái xe đem
số hàng ăn cắp ra an toàn, đem đi bán cho con phe lấy
tiền chia nhau. Ăn ngon với nhau vài chuyến trót lọt, đến chuyến thứ tư thì bị
công an kinh tế tóm gọn ngay tại nơi tiêu thụ. Thế là cả ba ông “cán bộ” dắt
tay nhau vào trại giam, mỗi ông ngồi bóc
giúp nhân dân anh hùng năm bảy quyển lịch bloc. Vợ Tận là Thị
Mơ ở nhà lâm vào cảnh túng thiếu, đành tính chuyện cặp bồ với anh trưởng cửa
hàng lương thực để “vay” gạo về ăn và tiếp tế cho chồng.
Chuyện nơi cửa hàng lương
thực.
Thấy thủ trưởng xuất gạo của kho
cho tình nhân “vay” được, các nhân viên khác cũng “học tập” gương thủ trưởng...
Vô tư đi! Gạo nhà nước kho đầy kho vơi, tội gì không lấy về mà ăn, cho người
nhà “vay” về ăn cho sướng miệng. Thủ trưởng cho vay, thủ phó cho vay, nhân
viên cho vay; “vay” đến nỗi cửa hàng hết nhẵn gạo bán cho người dân.
Thời ấy - thời bao cấp, mỗi nhà được phát một quyển sổ
mua lương thực. Quy định mua ở đâu thì cứ nơi đó mà mua, sang cửa hàng khác chỉ
có nước vác rá về không. Cửa hàng gạo của tình nhân Thị Mơ tháng này qua tháng
khác cứ gối đầu nợ gạo nhân dân. Dân vác sổ ra mua là phải đứng đọc tấm
biển: “Gạo chưa về”. Vậy mà đơn vị ấy vẫn sơ kết hoàn thành kế hoạch sáu tháng
đầu năm, trống rung cờ mở, khẩu hiệu căng đỏ từ trong chí ngoài: “Cửa hàng ta
hoàn thành vượt mức kế hoạch toàn năm...”. Bình bầu toàn là gương tiên tiến
với suất sắc, chiến sĩ thi đua đủ cả. Chỉ thiếu nước ghi thêm thành tích
cho “vay” không đòi được nữa là đủ một bộ thành tích đơn vị dẫn đầu toàn ngành.
Thưởng phạt phân minh, phê bình rút kinh nghiệm từ cán bộ đến nhân viên đầy đủ
lắm, mà chẳng hiểu gạo nó bay lên trời hay độn thổ đi đâu mà hao hụt lắm thế?
Cấp trên về thanh tra vã mồ hôi hột, cộng sổ nhập, trừ sổ xuất hàng tháng trời
mới ngã ngửa người ra: Cả một tập thể đã đồng lòng cho “vay” sạch cả kho gạo!
Giữa lúc hậu phương miền Bắc đang
dốc sức người sức của chi viện cho tiền tuyến đánh Mỹ, “thóc không thiếu một
cân, quân không thiếu một người”, vậy mà họ nỡ làm ăn ba rọi ba láp như thế!
Cái thói đục khoét ấy, có đem ra xử bắn, nhân dân anh hùng cũng chưa hả dạ.
HXH
(Còn nữa)
