Phần II
Cõi thiên đường (26)
Tiếp theo
Thấy tôi và Minh được Thánh Mẫu tiếp chuyện ân cần thân mật, các thiên binh thiên tướng, các Biểu tào cũng cầm ly rượu đến chạm cốc với hai chúng tôi. Hình như họ làm thế để lấy lòng Thánh Mẫu, Huệ và Nhàn, bởi vị thế của tôi và Minh đâu đáng được họ “xã giao” thân tình đến vậy. Gần người sang bỗng nhiên mình được sang lây, cái “sang nhờ danh” người khác ấy làm tôi đâm hoắng, quên béng thân phận mình chỉ là kẻ người trần mắt thịt đi ăn theo. Giá lúc ấy, Phong tôi được vị quan trời nào đó gắn cho cái mề đay do công lao “lên trời du lịch” thì có phải tôi sẽ “thank you” (cảm ơn) họ cho đến tận lúc hạ huyệt xuống Âm phủ vẫn còn sướng âm ỉ không!
Giống người kể cũng lạ, khổ mãi không
sao, nhưng hễ may mắn được nếm tí hơi hướm cao sang đã thấy mình bỗng chốc vênh
vang, hớn hở ra trò, ra cái điều: “Ông được lên tiên đây, ông cũng là tiên
đây...!” Sau về gác tay lên trán nghĩ lại lúc ấy, tôi vẫn còn thấy ngượng,
xấu hổ mãi tận giờ.
Tiệc đang bốc tới cao trào, tiếng cốc
chạm nhau canh cách, ồn ào hưng phấn những tiếng hô “dzô nào, dzô đi, chúc mừng, chúc mừng!”. Giữa bầu không khí náo nhiệt ấy, bỗng một vị quan trời
râu tóc bạc phơ, diện bộ quan phục gấm trắng cùng hai tiểu đồng y phục trắng
phau bước đi khoan thai, nhàn nhã như đang dạo chơi. Vị này là Kim Tiên Bạch.
Chủ tiệc nhanh chóng bày thêm bàn mới rất thịnh soạn, trịnh trọng mời Kim Tiên
Bạch.
Nhìn chai rượu quý trên bàn - loại rượu
mà dưới trần gian phải mua bằng hàng vài nghìn Đô la - Kim Tiên Bạch có vẻ đắn
đo. Có lẽ ông sợ chủ tiệc thết đãi rượu quý hiếm, đắt tiền quá thì không tiện.
Dân nghèo trần gian còn chưa đủ cơm ăn áo mặc, mà trên trời cứ rượu chè bét xè
nhè, lãng phí như thế, nếu trần gian biết được họ oán cho, không sùng bái nữa
thì lấy đâu ra của ngon vật lạ mà hưởng? Thế thì có mà hết lộc! Trước khi uống,
Kim Tiên Bạch hỏi giá tiền chai rượu. Một vị quan trời đứng gần, biết tính ông
nên bèn tâu một câu lấp lửng:
- Dạ thưa, chai rượu này chẳng đáng là
bao đâu, ba bốn chục nghìn đồng là kịch giá...
Kim Tiên Bạch cầm chai rượu xoay xoay,
nhìn cái cổ rụt, ngắm cái đít lồi, ngó mác trước, xem nhãn sau thấy toàn
tiếng Tây, ông không tin chai rượu ấy chỉ giá mấy chục nghìn. Nghi bọn họ nói
dối, mua nhiều báo ít, ông nói:
- Các vị nói thế nào chứ, chai rượu Tây
xịn thế này mà có ba bốn chục nghìn thì lão không tin... lão không tin!
Một vị quan trời khác nhanh nhảu đón lấy
chai rượu từ tay Kim Tiên Bạch, lắc lắc mấy cái, vờ xem nhãn, giả nhìn đáy
chai rồi bồi thêm:
- Chai rượu này chưa đến bốn mươi nghìn đâu cụ ơi! Nhãn mác Tây nhưng nó
được “sản xuất” ở ta, nhân công rẻ nên giá thành chỉ thế thôi. Rượu ngoại nhập
khẩu cơ, thuế nọ thuế kia, cả thuế tiêu thụ đặc biệt cộng vào mới thành
vài chục triệu một chai chứ loại này chỉ rẻ như rau muống thôi!
HXH
(Còn nữa)
