Phần II
Cõi thiên đường (25)
Tiếp theo
Vô cớ bị Thánh Mẫu trút giận, tôi bực lắm, định “đấu” lại bà một trận. Còn đang suy nghĩ tìm từ thích hợp để nói thì may sao, một vị Biểu tào vận bộ đồng phục gấm màu vàng tơ, hoa văn dệt nổi hai chữ Phúc - Lộc ngoặc vào nhau trên nền vải, tay cầm chai rượu Tây tiến đến. Ông ta bật nút, rót ra chén mời Thánh Mẫu chén đầu tiên để bà khai tiệc; chén thứ hai cho Huệ, chén thứ ba cho Nhàn. Bà cầm chén rượu giơ cao chúc tụng, mọi người cũng đồng loạt giơ chén đáp lễ. Bà nhấp một ngụm rồi lạnh lùng đưa chén rượu (đã uống dở) cho tôi.
Vì không hiểu tập tục nhà trời, tôi cứ
cầm chén đứng như trời trồng giữa hội trường đông đủ quan lớn quan nhỏ, những
kẻ ăn mặc lòe loẹt như đám hề tuồng nhí nhố khoe xiêm y đủ sắc màu. Bấm nhẹ vào
người tôi, Huệ bảo:
- Mẹ cho, sao anh không tạ ơn rồi uống
đi?
Chúng tôi nghèo thì nghèo thật, phó
thường dân thì phó thường dân thật, nhưng chén rượu thừa, miếng cơm thừa dù là
của “Giời” đi chăng nữa, có chết đói cũng không thèm. Đặt trả ly rượu xuống bàn
ngay trước mặt Thánh Mẫu, tôi hung hăng kéo áo Minh định rời khỏi bàn tiệc.
Bất ngờ, Thánh Mẫu nắm tay tôi, tay Minh
níu lại, bảo tôi ngồi xuống cạnh Huệ, Minh ngồi cạnh Nhàn. Rồi bà nói với Huệ:
- Hai thằng này làm mẹ thích! Bảo Phán quan
Biểu tào đưa chai rượu mới ra đây để mẹ tiếp hai đứa - mau!
Bà quay sang nhìn tôi:
- Làm người phải biết kiêu hãnh mới đáng
làm người. Làm người mà nhỏ nhen tư túi, tham ăn tục uống, ăn của thừa, của đút
lót thì làm chó mèo cho đúng bản chất.
Sau đó, mọi của ngon vật lạ trên mâm
tiệc đều được Thánh Mẫu tiếp đầy bát cho tôi và Minh. Bà có trí mẫn tiệp, nói
năng nhỏ nhẹ nhưng đầy sức thuyết phục, dường như đoán trước được tôi định nói
gì để đưa ra những lời chế ngự bớt tính hung hăng “thẳng ruột ngựa” của tôi
trước đám đông. Bà bảo:
- Cõi Trời, cõi Trần, cõi Âm, đâu đâu phàm là giống có mắt, có mũi, có mồm,
có tay đều tham lam cả. Mắt nhìn thấy tiền là muốn lấy, tay sờ thấy của là
muốn vơ, mũi ngửi thấy mùi cá thịt là xui cái mồm ăn lấy ăn để. Những kẻ làm
quan càng to càng tham lam, có mắng mỏ, chửi rủa, những đồ mặt dày ấy cũng
chẳng coi vào đâu. Mắng chỉ phí lời. Quân tham lam đó, chúng coi “tiền là tiên
là Phật”, mọi nhân nghĩa ở đời với chúng chỉ nhỏ như lỗ chôn kim!
HXH
(Còn nữa)
