Phần II
Cõi thiên đường (24)
Tiếp theo
Khách khứa lục tục kéo đến dự tiệc, toàn là các vị quan mũ cao áo dài: từ thiên binh thiên tướng, mười một vị Tào phán quan, mười hai vị Hành khiển cho đến các Thiên Lôi, chư vị thánh thần, Nam Tào, Bắc Đẩu, rồi cả các tiên bà, tiên cô... Vị nào cũng tay xách nách mang, kẻ gói người hộp phẩm vật làm quà. Ai không đem hiện vật thì cũng thủ sẵn trong túi chiếc phong bì.
Nghĩ lại tôi, Huệ, Nhàn và Minh, cả bốn
đều đi “mồm không”. Đi ăn tiệc mà đi mồm không cứ thấy áy náy, vô duyên sao
ấy; chẳng đúng “mốt” mà cũng chẳng hợp “lệ làng” thời hiện đại chút nào, thật
sự rất ái ngại. Tôi ghé tai, khẽ hỏi Huệ:
- Em có mang tiền không?
Huệ hỏi lại tôi:
- Anh cần tiền làm gì?
- Bỏ phong bì làm quà tặng.
- Vẽ chuyện! Việc gì phải sĩ diện với
đám quan giời ơi đất hỡi, hợm của hợm tiền, hợm chức hợm quyền này chứ!
Là tiên nữ trên trời, nhưng Huệ từng là
con nhà lính nơi trần gian nên tính Huệ thẳng băng như sợi dây bật mực tàu lên
khúc gỗ để xẻ cho thẳng ván quan tài. Hễ thấy điều trái tai gai mắt, Huệ đả cho
tới kịch số cùng. Những vị quan
trời thanh liêm thì quý, nể phục tính cách ấy của Huệ; còn kẻ gian manh thì e
dè khi giáp mặt cô.
Huệ nắm tay tôi, Nhàn cầm tay Minh bước
vào hội trường giữa những ánh mắt và nụ cười đầy thiện cảm. Những cánh tay ở
các bàn phía xa giơ cao vẫy chào Huệ; Huệ và Nhàn liên tục chắp tay đáp lễ
người phía trước, kẻ đằng sau. Tuy nhiên, cũng có cả những ánh mắt nhìn soi mói
vào tôi và Minh. Nhận ra điều ấy, hai chúng tôi giữ vẻ dửng dưng, lạnh lùng.
Bữa tiệc hôm ấy, Huệ là người nổi bật nhất, thu hút mọi
sự chú ý. Bộ quân phục cô mặc trông vừa khỏe khoắn, thon gọn, vừa tươi tắn như
một nữ binh văn công vừa bước ra từ cõi thực.
Huệ hào hứng giới thiệu tôi và Minh với
nhiều người quen. Có điều lạ, mỗi người Huệ lại giới thiệu tôi ở một vị trí:
lúc là bạn chiến đấu hồi Huệ bị đày xuống trần gian, lúc là anh trai, lúc là
bạn học, có khi lại là người yêu sắp cưới... Sự cảm tình của Huệ với người đối
diện đến đâu, cô đặt tôi “ngồi” vào vị trí đó. Với vị này thì chân tình, sang
người khác lại bỡn cợt như chế giễu, biến tôi thành trò hề lúc sắm vai nọ, khi
đóng vai kia đến chóng mặt.
Hình như nhiều người đến dự tiệc chỉ vì
tò mò. Họ đến để xem gã trọc phú khoe khoang sự giàu sang, chứ chẳng mấy ai mặn
mà ăn uống; cỗ bàn, bia rượu thừa mứa bỏ lại đầy bàn. Một lão Tào Thần tép riu, kẻ theo hầu
quan Hành khiển, chỉ nhờ lợi dụng quyền thế để đầu cơ đất đai nơi trần gian mà
giàu lên đôi chút, đã vội vênh vang, hợm của, khoe khoang ầm trời.
Huệ giới thiệu tôi với Thánh Mẫu, còn
Nhàn giới thiệu Minh. Thánh Mẫu là một người đàn bà rất đẹp, hay đúng hơn là
một bậc cao nhân đẹp lão với vẻ ngoài đoan trang, phúc hậu. Tôi đoán bà chỉ tầm
trên dưới năm mươi, nhưng Huệ bảo bà là người không có tuổi; bà sinh cùng trời
đất, thọ cùng nhật nguyệt. Với người Việt, bà chính là mẹ Âu Cơ sinh ra bọc trăm trứng;
cũng giống như Nữ Oa đội
đá vá trời trong thần thoại Tàu, hay Eva cùng Ađam ăn trái cấm của người phương Tây. Suy cho
cùng, bà chính là biểu tượng cao quý cho Người Mẹ của nhân loại.
Bà nghiêm nghị đến khó tính, nhưng luôn
có tình thương bao la với mọi sinh linh của cả ba cõi: Âm, Trần và Tiên. Bà
chẳng bao giờ ghét bỏ ai. Ai làm điều tốt bà động viên khích lệ, ai cố tình làm
điều xấu bà mắng mỏ, đày ải, nhưng hễ biết hối cải thì bà lại thương yêu rất
công bằng. Đó là bản chất vốn có của những người mẹ Việt Nam đoan trang nhân
hậu. Tuy bà nghiêm nghị là thế, nhưng vẫn có những đứa con lạc loài, bạc ác
được sinh ra - đó là sự ngoài ý muốn của Thánh Mẫu.
Lúc đầu, thái độ Thánh Mẫu lạnh lùng,
không mấy quan tâm đến tôi và Minh. Bà cho Huệ ngồi cạnh bên phải, Nhàn bên
trái, còn tôi và Minh bà khinh khỉnh để đứng trơ thổ địa ra khiến chúng tôi rất
bực mình. Thấy Minh ngoắt người định bỏ đi, tôi vội giữ lại. Lúc ấy tôi cũng tự
ái lắm, nhưng vì tò mò muốn xem rõ “đầu cua tai nheo” bữa tiệc nhà trời ra sao
nên cố chịu đựng, đứng đực ra như kẻ thừa thãi giữa đám quan trời rỗi việc bày
đặt tiệc tùng. Nếu không phải bà là Thánh Mẫu, tôi đã cùng Minh bỏ đi tức thì.
Lúc sau, Thánh Mẫu quay sang nói với chúng tôi, giọng đầy phẫn nộ:
- Các ngươi là quân người trần mắt thịt tham lam dơ dáy, thấy gái như mèo
thấy mỡ! Hai đức con gái của ta ở dưới đó hai mươi năm, các ngươi đày ải
chúng nó suýt nữa thân tàn ma dại. May các con ta không sao, chứ nếu có chuyện
gì, ta sẽ làm mưa gió bão giông tiêu diệt hết cái giống người tham lam ích kỷ,
lúc nào cũng chỉ thích gây binh đao chém giết. Ta không hiểu nổi đầu óc giống
người trần các ngươi ra sao nữa? Hơi tí là đánh nhau. Tranh nhau thẻo bờ ruộng
là kéo cả nhà, cả họ ra chửi nhau lộn tùng phèo. Ta ghét các ngươi! Ta ghét
lòng dạ hẹp hòi, đố kỵ của các người!
HXH
(Còn tiếp)
