Phần II
Cõi
thiên đường (23)
Tiếp theo
Hơn hai năm sau, giữa một cánh rừng Trường Sơn mênh mông, loa tâm lý chiến
từ máy bay của quân đội VNCH vọng xuống tiếng một kẻ chiêu hồi:
- “Hỡi anh em binh sĩ Bắc Việt! Tôi là Nguyễn Em, cán bộ từ thời kháng chiến chống Pháp đi tập kết. Khi ở miền Bắc, tôi từng làm Giám đốc nông trường Sông Thu nhiều năm. Tôi trở vào miền Nam năm 1966... Chỉ khi về đây, tôi mới nhận ra chính nghĩa quốc gia...”
Chính
hắn! Người Minh nóng ran, lồng ngực như muốn nổ tung. Không kìm nổi cơn giận
dữ, anh chộp lấy khẩu AK, lao thẳng lên đỉnh núi, giương súng chờ đợi. Khi
chiếc máy bay gắn loa tâm lý chiến vừa vòng lại, Minh nhằm thẳng hướng âm thanh
phát ra mà siết cò.
Trong cơn phẫn nộ, Minh tưởng tượng rõ mồn một cả băng đạn đang găm thẳng vào cái mồm rộng vếch ra hai khóe mép của kẻ phản bội mạt hạng.
***
Đất nước thống nhất, Nam Bắc thông
thương. Mười năm sau, trong một lần vào đồng bằng Nam Bộ công tác, đang chờ qua
phà Hậu Giang, Minh thấy một người mặc bộ quần áo bộ đội trông quen quen. Một
tay người đó chống nạng, một tay chìa nắp cặp lồng nhôm lên cửa sổ các ô tô khách chờ phà xin tiền.
Minh lại gần, nhận ra đó chính là Nguyễn
Em. Anh mở ví lấy một tờ tiền lẻ bỏ vào nắp cặp lồng cho hắn. Em ngước mắt lên
nhìn Minh, nói:
- Cảm ơn!
Nhưng khi nhận ra Minh, mặt hắn tái
ngắt, ngoắt người bỏ đi. Minh nắm cái nạng giữ hắn lại, nói nhỏ:
- Ông mặc bộ đồ quân nhân này đi làm
nghề gì cũng được. Nếu cuộc sống bức bách quá phải làm nghề này, yêu cầu ông
mặc bộ đồ khác cho.
Em “dạ” dài một tiếng, đồng thời bỏ cái
nắp cặp lồng vào chiếc túi mìn cờ lay mo (Claymore) khoác trên vai rồi loách choách chống nạng đi ngược
về cuối bến phà.
Huệ tắt gương quá khứ hiện về, quay sang
tôi, nói:
- Sau khi em xuống trần gian một ít ngày thì Nhàn, em gái em, cũng xuống
một gia đình ở tỉnh TB.
HXH
(Còn nữa)
