Phần II
Cõi
thiên đường (22)
Cu Minh Anh càng lớn càng hiện rõ những đường nét trên khuôn mặt Đội trưởng Nguyễn Em: tóc cứng rễ tre, mắt trắng dã, lông mày sâu róm xếch ngược hình lưỡi mác. Cái mũi khoằm khoằm mỏ diều hâu chõ xuống nhìn đôi môi dày, làm cho khuôn miệng rộng vếch ra hai khóe mép, đè bẹp cả cái cằm lẹm.
Một ngày đầu tháng Tư năm 1966, anh Nâu
gánh trên vai hàng chục con ba ba buộc túm vào nhau. Loại to có thể ăn
ngay, loại giâu giẫu (nhỏ)
thì phải nuôi thêm. Chân con nọ trói vào chân con kia, xâu trên hai đầu đoạn
tre tươi, anh lặc lè đến tìm Minh rồi bảo:
- Dưới nớ con mô bọn
bay nấu được là tau bắt
cả về đây rồi, đào hố thả nuôi cho lớn mà nấu dần. Tuần sau tau về Nam đánh Mỹ, bọn bay có
muốn ăn cũng không bắt nổi mô!
Minh đem thả đám ba ba vào bể chứa nước
phòng hỏa rồi lấy xe đạp chở anh đi chơi. Hai người gò lưng đạp xe leo ba bốn
cái dốc, gần một giờ đồng hồ mới tới thị xã. Minh định tìm đến một quán ăn,
nhưng anh Nâu bảo:
- Đưa tau đến quỹ
tiết kiệm.
Minh gạt đi:
- Đánh chén cái đã anh!
Anh Nâu khăng khăng:
- Để tau khao. Cuộc
chia tay ni là
của tau, tau được quyền khao.
Minh bùi ngùi:
- Ai khao mà chẳng thế. Tiền đối với anh em mình là cái quái gì lúc sắp chia ly
này, anh!
Hai người nhậu lai rai đến giờ làm việc chiều, Minh mới hỏi:
- Anh rút tiền tiết kiệm à?
- Mô, tau gửi!
- Anh gửi? Vào Nam chiến đấu anh còn gửi tiết kiệm ngoài này làm gì? Có bao
nhiêu tiền để em mua vàng cho anh mang theo cho gọn.
- Tau gửi cho cu Hồ
Minh Anh!
Chuyến đi về Nam năm đó có cả Đội trưởng Nguyễn Em. Đến tháng Tám cùng năm, Minh cũng lên đường nhập ngũ...
HXH
(Còn tiếp)
