Phần II
Cõi thiên đường (21)
Tiếp theo
Nghe vậy, Minh giận sôi người. Thế nhưng nhìn Nhàn lúc này tàn tạ và suy sụp quá, Minh cố nén cơn giận lại. Nặng lời lúc này liệu có ích gì? Vả lại, nếu định đổ tội cho anh, thái độ của Nhàn phải khác. Chắc chắn có sự sắp đặt nào đó ở đây.
Bỗng Nhàn ngẩng đầu lên, nghẹn ngào:
- Xin các người hãy để anh ấy yên! Đứa con trong bụng là của tôi, anh Minh
không liên can gì cả. Tôi đã nói đi nói lại bao nhiêu lần rồi, sao mọi người cứ
muốn áp đặt mãi vậy?
Rồi Nhàn gục xuống bàn thổn thức. Cái
thai trong bụng Nhàn chưa ai nhận là tác giả; người ấy là ai chỉ mình Nhàn
biết, mà Nhàn đã giữ bí mật thì trời cũng chịu. Các anh các chị hồi ở cùng tổ
sản xuất cũ hễ gặp Minh là trêu: “Người ta đúc cốt hộ rồi, mình cứ việc tráng
men, nhàn nhã quá còn gì. Nhận đi, cá vào ao ta ta được, tội gì”. Biết đùa
không đúng với bản chất sự việc nhưng mọi người vẫn cứ trêu Minh như thế.
Không thể quàng vào cổ Minh tội “hủ hóa”
để giải quyết hậu quả thay, họ quay sang khắc phục kiểu khác. Anh Hồ Nâu bỗng
dưng đứng ra nhận. Anh nói anh dùng bùa ngải mê hoặc để hủ hóa với Nhàn, anh
xin chịu trách nhiệm nuôi đứa bé cho đến khi nó trưởng thành. Anh tự làm kiểm
điểm và xin nhận kỷ luật về
Đảng. Để giữ danh dự nội bộ, họ “đạo diễn” vụ này thật khéo. Nhàn tìm gặp anh
Hồ Nâu để phản đối, anh bảo:
- Em chấp nhận phương án này đi, ai trói em vô tau đâu mà sợ. Tau làm cha đỡ đầu cho con em. Tau sắp về Nam chiến đấu, mà chiến đấu thì biết sống chết
khi nào. Sau này con em hỏi ba đâu, thì em bảo cho nó hay là: “Thống nhất
đất nước ba sẽ về”. Chúng ta phải có niềm hy vọng dành cho con trẻ chứ, em!
Không ngờ vai diễn Thị Màu lại vận vào
đời Nhàn ác nghiệt vậy! Vài tháng sau Nhàn sinh con trai, đứa bé còi cọc nhăn
nhúm. “Bé bằng cái tẹo, chưa đầy hai ký” - chị y tá đỡ đẻ đã nói vui như thế
khi đặt đứa bé lên cân. Cũng do người mẹ khi mang thai kém bồi dưỡng, lại thêm
những dằn vặt về tinh thần nên hậu quả đứa trẻ phải gánh chịu. Thôi thì có đầu có đuôi, nuôi
lâu cũng lớn. Nhờ những quả trứng gà
anh Hồ Nâu tăng gia được, những con chim rẽ đồng anh bẫy ngoài ruộng lúa và một
tập thể bạn bè người cân đường, người hộp sữa dành cho mẹ con Nhàn mà đứa bé
dần cứng cáp.
Anh Nâu vào rừng tước mây, chặt song đem
về hì hục vót vót, chẻ chẻ, phơi sấy rồi cặm cụi đan cái nôi hình bầu dục treo
lắc lư trên những vòng song uốn lượn hoa văn cầu kỳ. Cái nôi còn có cả bốn bánh
gỗ đẩy đi kéo lại kêu cút kít mừng khi thằng cu đầy tháng.
Tính tò mò làm mấy trăm con người hồi
hộp mong thằng cu lớn nhanh để xem nó giống ai: giống Minh hay giống Nguyễn Em?
Minh có thời thân với Nhàn, đưa nhau vào bản này bản nọ mua mít, mua mận, đi
chơi thị xã, đèo nhau qua bao quãng đường vắng... “Mỡ để miệng mèo, mèo Xiêm Hà
Nội chúa lãng mạn, si tình, con gái hơ hớ ra thế có mà nó chê! Bố nó cũng khó
mà chê nữa là nó!” - họ dị nghị đàm tiếu về Minh như vậy. Còn Nguyễn Em, từ khi
đưa Nhàn lên văn phòng đội làm kế toán, luôn “đi sâu đi sát vào tận... quần
chúng” để tìm “cái mênh mông”! Vì Nhàn đang là đối tượng cảm tình Đảng loại
một, Nguyễn Em đang bồi dưỡng để kết nạp, mà ở trong Nam Em lại đang có vợ con.
Vả lại luật hôn nhân quy định một vợ một chồng, chuyện hủ hóa thời ấy là tội
nặng, rất nặng. Nhưng trong nội bộ người ta bưng bít cho nhau thì “hòa cả
làng”, chỉ Nhàn là thiết thân thôi.
Hết chế độ nghỉ đẻ, Nhàn gửi con vào nhà
trẻ để đi làm. Lúc đó, tính tò mò của mọi người tha hồ “thả phanh” săm soi.
Người thuận đường đi qua nhà trẻ rẽ vào xem thằng cu lớn chừng nào đã đành; có
người còn chấp nhận đi vòng, lội suối, leo dốc bở hơi tai chỉ để xem bằng mặt,
sờ tận tay thằng bé. Một điều làm mọi người bán tín bán nghi là cái tên Hồ Minh Anh mà Nhàn đặt cho con.
Họ Hồ là do anh Hồ Nâu tự nguyện tặng; còn chữ đệm “Minh” thì Minh có cho mượn
đâu? Cái tên “Anh” thì chẳng ai suy ra ngụ ý là gì.
Người nọ hỏi người kia, sự tò mò lây
sang cả Minh. Sau vài lần vắt tay lên trán suy đông nghĩ đoài, Minh mới tìm ra:
chữ “Anh” đi liền với chữ “Em” - “Anh em như thể tay chân”. Khi tìm ra ngụ ý
tên Anh mà Nhàn đặt cho con, Minh “sang tai” ngay cho mấy bà chuyên “buôn dưa
lê” để trút nỗi bực mình:
- Thằng con là... ANH thằng bố! Cái Nhàn thế mà ghê thật!
Vài người có tính hài hước gặp Minh vẫn đùa dai:
- Cậu em chết chửa? “Ấy” con người ta chửa rồi chạy làng, bị nó lấy tên đặt cho
con, khi nào tức nó cứ réo: “Tiên sư bố thằng Minh... Anh” ra mà chửi... ha ha!
Rồi họ ôm nhau cười rũ rượi ngay nơi làm
việc. Họ đùa “văn nghệ” với nhau cho quên mệt nhọc mệt lúc lao động vất vả,
còn Minh chỉ biết gượng ngùng cười theo, nhưng trong lòng thì bực bội vô cùng!
HXH
(Còn tiếp)
