Thứ Bảy, 27 tháng 4, 2024

CHUYỆN CÕI TRỜI & CHUYỆN CÕI ÂM


                                     Phần II

                        Cõi thiên đường (20)


Tiếp theo

Trại chăn nuôi là một tổ sản xuất độc lập, với gần năm trăm đầu lợn, mấy chục con bò với hai mươi “thợ” chăn nuôi. Công việc xoay quanh việc trồng ngô, sắn, khoai lang, rau xanh, nấu cám và chăn thả đàn gia súc. Vì nhân lực ít nên không khí họp hành cũng thoáng hơn.

Tối thứ Bảy nào Minh cũng băng năm, sáu cây số đường rừng về trung tâm đội để thăm Nhàn. Vài tuần đầu, hai người còn gặp nhau trò chuyện, nhưng sau đó công việc văn phòng của Nhàn cứ dày đặc thêm lên: “Làm ngày không đủ, em phải tranh thủ làm đêm!”. Có hôm chờ đến chín rưỡi vẫn chưa thấy Nhàn về lán, tiếng kẻng gọi công nhân đi ngủ đã dõng dạc vang lên “keng keng” chín tiếng to kèm một tiếng nhỏ. Minh buồn bã ra về giữa tiếng hoẵng oang oác ném vào đêm trăng suông, nghe chưng hửng đến buồn tái tê.

Sáng Chủ nhật, Nhàn vẫn bận rộn. Minh lên văn phòng ngó vào cửa sổ, Nhàn nhìn thấy, vừa chạy ra thì Đội trưởng Em đã gọi giật giọng:
- Nhàn ơi, tổng hợp ngay số liệu tổ chăn nuôi tháng này cho ảnh, mai ảnh báo cáo Giám đốc!

Nhàn vội vã quay vào, bỏ mặc Minh đứng trơ lại. Đợi mãi không được, Minh liều mình vào văn phòng mượn xếp báo các loại ngồi đọc để có cớ chờ đợi. Nhưng Nhàn không thể ra. Ở phòng trong, thi thoảng lại vang lên tiếng cười đùa ré lên như trêu ngươi. Cảm thấy sượng sùng, Minh lặng lẽ rút lui, rủ ba người bạn đi tìm anh Nâu bắt ba ba về nấu nướng, bù khú cho qua ngày Chủ nhật nhạt nhẽo.

Về lán, khi bình tĩnh suy nghĩ lại, Minh tự thấy mình hơi vô duyên. Mình đã ngỏ lời đâu, mà chắc gì người ta đã yêu mình? Yêu đơn phương mà cũng tương tư sầu muộn, vô lý đùng đùng! Máu sĩ diện nổi lên, Minh quyết định dẹp bỏ sự thổn thức của con tim. Vốn tính “ruột để ngoài da”, chỉ vài ngày sau anh đã quên khuấy mọi chuyện, có bao nhiêu tiền đều dồn cả vào mua sách báo về đọc để khỏa lấp nỗi buồn.

Thời gian bẵng đi vài tháng. Một tối nọ, khi về đội họp tổng kết sáu tháng đầu năm, chị Bắc - người cùng tổ sản xuất cũ - kéo Minh lại nói nhỏ:
- Minh này, hình như con Nhàn có chửa? Tao thấy bụng nó căng, lưng ngay ngay, không còn thắt đáy lưng ong nữa. Mạch cổ dật dật, lông mày dựng ngược, người lại gầy và xanh xao lắm. Chị bảo thật, chúng mày trót “ăn cơm trước kẻng” thì báo cáo Công đoàn rồi cưới nhau đi, không là mày chết đấy!

Minh ớ người, đứng đực ra, lòng dạ hoang mang nhộn nhạo. Mãi mới lấy lại bình tĩnh, anh đáp:
- Chị thấy đấy, từ ngày em sang tổ chăn nuôi có còn thân thiết gì với Nhàn đâu. Cô ấy có chửa là với ai chứ không phải em!
- Đừng chối! Người ta bảo chính con Nhàn khai là chửa với cậu đấy!

Minh chết điếng, không kìm nổi giận dữ:
- Để em cho ả “Thị Màu” ấy vài cái tát, dám vu oan giá họa!
Lúc này trong mắt Minh, Nhàn bỗng hiện lên khác hẳn: đỏng đảnh, trơ trẽn như chính vai diễn Thị Mầu mà Nhàn từng đóng. Chị Bắc vội kéo lại:
- Vớ vẩn! Chị bảo mà lo liệu đi, còn lắm chuyện!

Minh vùng vẫy khỏi tay chị Bắc, chạy một mạch lên khu tập thể tìm Nhàn. Nhưng thấy mọi người đang bắt đầu mắc màn, anh vội quay ra vì không thể vào lán phụ nữ giờ họ ngủ.

Vài ngày sau, khi Minh chưa kịp tìm Nhàn để “cho vài cái tát” thì ông Chính - Thư ký Công đoàn - cho người đến báo Minh về văn phòng đội họp gấp. Mặc nguyên bộ đồ bảo hộ còn ám mùi cám lợn, Minh nửa đi nửa chạy tới. Trong văn phòng đã ngồi đủ “bộ tam” đoàn thể: Thư ký Công đoàn, Bí thư Chi đoàn Thanh niên và Trưởng ban Nữ công. Nhàn cũng ở đó. Vừa thấy Minh, cô vội lấy hai tay ôm mặt, gục xuống bàn. Nhìn cô gầy sọp, xanh xao, Minh đứng đầu bàn hỏi ông Chính bằng giọng khiêu khích:
- Ông cho gọi tôi có việc gì sai bảo đấy?

Bà Trưởng ban Nữ công giọng thân mật trả lời:
- Đồng chí Minh à, mọi sự Nhàn đã nhận cả rồi. Giờ lãnh đạo cần tinh thần tự giác của đồng chí. Giấy bút đây, đồng chí làm bản kiểm điểm rồi tổ chức sẽ lo liệu đám cưới cho hai đồng chí!
 

 

                                 HXH

*Còn nữa) 

XEM BÀI TRƯỚC XEM BÀI SAU TRANG CHỦ