Phần II
Cõi
thiên đường (19)
Tiếp theo
Từ quê hương “Chị hai Năm tấn” Thái Bình, cử một đoàn nam nữ thanh niên lên nông trường. Họ là cháu chắt của những lão nông ngày xưa từng theo cụ Nguyễn Công Trứ lấn, mở đất ra biển, nay lại tiếp bước tiền nhân để mở đất trên rừng. Trong số đó có Nhàn.
Ngay buổi họp mặt, Minh đã thấy lòng xốn
xang khi vừa chạm mắt Nhàn. Trong mắt anh, Nhàn là một cô gái tuyệt đẹp: đôi
mày cong thanh tú, đôi mắt huyền lóng lánh trên khuôn mặt trái xoan đầy đặn và
đôi gò má hây hây hồng. Bình thường khuôn miệng Nhàn nhỏ nhắn, nhưng khi cười
lại mở rộng vẻ quý phái, làm hiện lên hai núm đồng tiền tròn xoe duyên dáng.
Phàm là con gái, chỉ cần một nét duyên đã đủ làm đắm thuyền tình bao
chàng trai rồi. Nhàn lại có gấp đôi
nét duyên nét đẹp như thế thì đến cha ông trời nhìn thấy cũng nuốt nước miếng
mà thèm nữa là những chàng trai bằng xương bằng thịt do cha mẹ sinh ra, ông
trời phú cho thói đa tình. Minh quay sang ba người bạn là Tiến, Dũng, Hoài,
tuyên bố xanh rờn:
- Bằng mọi giá, tớ phải “cưa” em này!
Ba người bạn chụm đầu thì thầm, rồi một anh nhăn nhở cười, đáp lại:
- Mày coi ba đứa tao là gỗ mục cả sao? Em ấy cũng lọt mắt tụi tao rồi “hen”!
(Tiếng “hen”, do họ nhại các anh Nam Bộ cùng tổ cho vui).
- Thế thì lần lượt đọ găng! - Minh thách thức.
- Xong béng! Chủ nhật này nghỉ, ra bãi cát ngoài suối chung ta phân tài cao
thấp.
Dọa nhau cho ra vẻ vậy thôi, chứ thực
tình họ chẳng iêng hùng như
những chàng công tử Châu Âu thế kỷ 18, 19, đâu mà chạm tự ái là đòi quyết đấu
sinh tử. Nhàn được biên chế về cùng tổ sản xuất với Minh, do anh Hồ Nâu làm tổ trưởng. Ngay hôm
sau, anh Hồ Nâu đã tinh ý phân việc cho Minh đi làm cùng Nhàn.
Nhàn có giọng hát chèo rất ngọt. Trong
đêm liên hoan văn nghệ chào mừng ngày lễ kỷ niệm, Nhàn lên sân khấu diễn trích
đoạn Thị Mầu lên chùa. Tay phải em cầm chiếc quạt giấy rung rung
theo nhịp, đôi chân nhon nhón lướt đi, tay trái mềm mại vẫy quạt như làn sóng
nhấp nhô, như cánh chim chao lượn. Sau vài lượt múa làm duyên, em cất tiếng
hát: “Người đâu đến ở chùa
này, cổ kiêu ba ngấn...”. Làm cả hội trường im phăng phắc, mọi ánh
mắt đều bị tiếng hát của em thu phục. Là người thành phố, từng xem đủ loại
hình sân khấu, nhưng Minh vẫn hoàn toàn bị giọng hát của Nhàn hút hồn.
Thế rồi, ngày ba lượt nghe kẻng cơm, cả
hai đều cầm bát có ý chờ nhau để ngồi chung mâm. Đi làm, họ lại được anh Hồ Nâu
tạo điều kiện cho làm cùng nhau. Nhưng mối quan hệ ấy vẫn chỉ dừng lại ở ranh
giới tình bạn, chưa dám “vượt biên cương”. Có lẽ tình yêu luôn cần một bước đệm
từ tình bạn. Thế nhưng, tình bạn của họ không qua nổi cặp mắt trắng dã
của Đội trưởng Nguyễn Em.
Nguyễn Em vốn là thành viên của tập đoàn
sản xuất Bãi Lai. Sau khi tập đoàn giải thể, hắn được phân về đội. Nhờ may mắn,
hắn gặp được Đội trưởng Chương - một cán bộ tập kết đồng hương đứng ra bảo lãnh,
Em có ngay bản lý lịch đẹp mĩ mãn: Từ năm... đến năm... đi tập kết, được
cài vào chính quyền ngụy làm nội gián. Với sự làm chứng của hai người đồng
hương khác, đời Em chính thức “thăng hoa” từ đấy. Hắn được đi học bổ túc văn
hóa hết lớp 7, rồi học sơ cấp lâm nghiệp, về đội làm kỹ thuật và được kết
nạp Đảng.
Khi các cán bộ miền Nam lần lượt lên
đường về quê chiến đấu, Nguyễn Em nhanh chóng “tót” lên ghế Đội trưởng. Cái đầu
“ngu lâu” của Minh không nhận ra “chân lý” sống gì cả: Phàm cái gì lãnh đạo
đã để mắt tới thì chớ có động vào; ngoan cố ắt sẽ ăn đòn đau.
Chẳng bao lâu sau khi nhậm chức, Nguyễn
Em điều ngay Nhàn lên văn phòng đội làm kế toán phụ. Còn Minh, hắn “nện” cho
một đòn bút chí mạng: cả cái tên lẫn cái thân xác ấy bị bật bãi vào tận trại
chăn nuôi trong rừng sâu hút.
“Vào đó mà yêu lấy đàn lợn, đàn bò cho
chừa cái bản tính tiểu tư sản lãng mạn, yêu đương nhăng nhít! Thứ tình cảm
thiếu lành mạnh ấy dễ dẫn đến hủ hóa, ảnh hưởng đến danh dự tập thể như chơi!”. Lời răn đe ấy Em đã thuyết giảng nhiều lần trong các buổi sinh hoạt
chính trị, vậy mà cái đầu “đặc bí ngô” của Minh chẳng chịu sáng ra. Cho thế
mới đáng đời!
HXH
(Còn nữa)
