Phần II
Cõi thiên đường (27 - 28)
Tiếp theo
Kim Tiên Bạch tưởng thật, cứ ngỡ mình
đang được thưởng thức rượu “ngoại” sản xuất tại Việt Nam nên vui vẻ cụng ly,
nhấp môi thưởng thức. Tợp xong một ngụm, ông ta khen nức nở:
- “Chà chà, công nghệ Tây, người Việt nấu có khác, ngon tuyệt! Hề hề, giá lại rẻ quá đi! Chỉ ba bốn mươi nghìn một chai thì uống cho vui, chứ cái loại rượu mua bằng Đô, bằng Ơ, bằng Tệ thì lãng phí quá, lão chẳng thiết. Ăn uống xa hoa như thế, khác nào ăn xương uống máu đồng bào!”
- Nói thế chứ, ngay bộ đồ Kim Tiên Bạch
đang mặc, lúc biếu, người ta cũng khéo léo thưa: “Vải nội địa ấy mà, chẳng đáng
bao nhiêu, chưa đầy năm trăm nghìn đồng đâu, thưa đại lão Kim!”
Thử hỏi, bộ gấm dệt bằng tơ tằm nguyên
chất trắng tinh, hoa văn chìm nổi sống động như hoa thật đính lên mặt vải ấy,
mà dám bảo giá trị chẳng đáng là bao sao? Để dệt nên tấm áo đó là cả một quy
trình kỳ công: từ tay người nông dân trồng dâu nuôi tằm, chăm sóc khi tằm chín
lên né cuốn tổ; đến chị thợ thủ công ươm tơ, kéo kén; rồi qua tay thợ canh cửi,
thợ may khéo léo từng đường kim mũi chỉ mới tạo nên bộ quan phục quý hiếm mà
ngài đang diện. Lụa tơ tằm quý bởi đó là thứ sợi tơ tinh túy từ “thịt” mà con
tằm rút ruột nhả ra. “Thịt” chạm vào thịt vừa mềm mịn, vừa mát rượi, lại thoát
khí nhanh; chẳng như loại vải pha nylon, hễ ra mồ hôi là bết dính, gây ram ráp,
ngứa ngáy khó chịu. Các nhà tỷ phú, nguyên thủ những nước giàu có trên thế
giới muốn có bộ đồ 100% vải tơ tằm với giá vài nghìn Đô la. Vậy mà lúc
nhận quà, nghe họ bảo chỉ trên dưới năm trăm nghìn Việt Nam đồng, ngài cũng tin
sái cổ! Trách gì bao điều họ báo cáo về Trời đều không trung thực. Người dân
nơi trần gian đang vất vả khổ sở, nhưng theo báo cáo của thần linh, thổ địa và
ba vợ chồng nhà Táo Quân thì họ đang sung sướng lắm lắm: “Ơn Trời, nhờ Cụ, họ
béo tốt khỏe mạnh lắm!”. Trong lúc đó, thực tế họ đang phải chạy ăn từng bữa,
hết độn khoai, độn sắn, độn ngô mảnh, đến bo bo tống cho đầy dạ dày để rồi đêm
đêm mơ về cõi thiên đường trong giấc ngủ... mơ!
Chủ tiệc rót rượu mời Kim Tiên Bạch, họ
rót mời luôn cả hai tiểu đồng. Thấy thế, ông bèn ca cẩm:
- Thôi chết! Tiểu đồng của ta mới nứt
mắt ra đã mời chúng sử dụng “em thằng ma túy” thế này; quen mồm đi, lớn lên
nghiện ngập thì khổ vợ khổ con, tan cửa nát nhà mất thôi. Chung quy lại, trẻ hư
đều do người lớn làm hư chúng cả.
Một vị Tào phán quan đứng cạnh, rượu vào
đã đủ độ lơ mơ, chạm “cạch” li vào li của Kim Tiên Bạch:
-
Vô tư đi Cụ ơi! Dzô nào, dzô nào! Uống rượu thì việc gì phải nghĩ ngợi xa xôi?
Trần gian bây giờ tỉnh nào chẳng có vài nhà máy bia, nhà máy rượu; một nhà máy
mỗi năm sản xuất ra hàng vài triệu lít. Tuần rằm, mùng một, hội hè, giỗ chạp,
lễ Tết các kiểu; từ nhà tư, nhà thờ họ đến đình, chùa, đền, miếu, đâu đâu người
ta chẳng cúng Trời, cúng thần thánh bọn ta bằng rượu bia. Chúng ta không uống,
con cháu chúng ta không uống, kẻ hầu người hạ nhà Trời không uống thì trần gian
họ cúng thế phí rượu à? Đêm giao thừa năm nào các Tào phán quan chúng tôi đi
tuần du hạ giới chẳng đem về cả hàng triệu chai rượu, két bia. Uống đi, cho
chúng nó uống thoải mái đi, mất gì của Trời mà sợ! Hết rượu ta lại xuống hạ
giới khuân về, dưới đó vô thiên lủng là rượu bia. Các loại rượu quý khắp thế
giới đều có mặt tại Việt Nam, Trung Quốc; gần một tỷ rưỡi người hai nước này
thết rượu chúng ta dài dài kia mà, tội gì phải nhịn miệng! Rượu Tây, rượu Ta,
chai to chai nhỏ nhiều như thác đổ về Trời những ngày lễ Tết...
- Ai thích, ai nghiện thì cứ việc uống,
đừng làm hư lũ trẻ! - Kim Tiên Bạch gắt lên.
Vị Phán quan đó ngửa cổ dốc cả ly rượu
vào mồm, khà một tiếng rõ to rồi quay người một vòng, chân nọ đá chân kia ngật
ngưỡng. Song ông ta chìa li cho người tiếp rượu rót tiếp, rồi quay lại phía Kim
Tiên Bạch, nói tiếp:
- Chuyện của Ngài chẳng hạn! Dưới trần
người nào bị sao “quả tạ” (Sao Thái Bạch) của Ngài chiếu phải là năm đó gặp hạn
to, không chết người thì cũng ốm đau hoặc mất của. Họ sợ Ngài gieo tai ách,
gieo hạn “Thái Bạch” nên rằm tháng Giêng nào cũng phải cúng sao giải hạn lên
Ngài. Nào hình nhân thế mạng, tiền vàng, phẩm vật, rượu thịt dâng lễ Ngài cả
mâm cao ngất như núi, Ngài đã bớt ra khao ai bữa nào chưa?
Nhe xong Kim Tiên Bạch ngạc nhiên hỏi:
- Có cả chuyện ấy nữa à? Sao lão không
biết?
-
Ngài không biết thật ư? Quân hầu kẻ hạ không báo cáo Ngài sao? Vậy lầu son gác
tía từ đâu ra cho Ngài ở, xe loan xe phượng từ đâu ra cho Ngài đi mây về gió?
Phần II
Cõi thiên đường
(28)
Nghe thấy thế, Kim Tiên Bạch chỉ biết
vái trời, chẳng biết phải tranh cãi sao với những vị “quan trời” đủ mọi cấp bậc
đang bốc đồng vì rượu. Mặt họ đỏ phừng phừng, tay cầm chai rót, tay cầm cốc
dốc ngược vào miệng tì tì để thỏa cơn sung sướng.
Tiệc tan, lúc đứng dậy ra về, Thánh Mẫu
quay sang bảo tôi và Minh:
- Hai anh nên về lại trần gian đi, đừng
quấy rầy hai con gái ta mãi. Ta đang cần chúng thay ta trông coi tiên giới một
thời gian dài; trên này chẳng có thời giờ để lươn khươn như dưới đó đâu. Đừng
lẽo đẽo bám theo con gái ta dai như đỉa đói, làm chúng bỏ bê bao việc đại sự
của ta. Cái giống đàn ông háu gái các ngươi thời nào cũng sẵn như rác đô thị,
dọn mãi không hết. Về mà quây quần bên vợ con mình thì hơn. Đừng để ta nổi
giận, lúc đó thì không phải chuyện thường đâu!
Nghe Thánh Mẫu mắng, Huệ níu lấy cánh
tay bà, miệng liên tục nũng nịu:
- Kìa mẹ, kìa mẹ… ứ ừ mẹ…
Huệ nói thêm:
- Mẹ ơi, tuy trần gian là “sông đau biển
khổ” thật, nhưng con vẫn muốn sống ở đó. Con xin nói trước, hễ có cơ hội, con
lại xin đầu thai xuống hạ giới. Loài người tuy đói nghèo, khổ ải nhưng đại bộ
phận họ biết yêu thương, sống với nhau bằng lòng nhân ái, vị tha. Hạnh phúc của
họ kết tinh từ lòng can đảm và đức hy sinh. Ngay trong nghèo túng, họ vẫn sinh
ra những thiên thần bé nhỏ - điều mà cõi tiên chúng ta chẳng bao giờ có được.
Thánh Mẫu trừng mắt:
- Chị giỏi thật! Vâââ…âng, mai chị xuống
ngay đi… cho tôi nhờ!
Đúng lúc ấy, Duy đi tắm về, mở cửa đánh
rầm. Một bài “ca không tên” vang lên đầy riết róng:
- Này!
Không phải ra biển để vùi đầu ngủ như chết thế đâu nhé, phí tiền thuê phòng
nghỉ đi. Ngoài kia người ta tắm táp, ăn uống ầm ầm, còn ông cứ nằm lù lù như
đụn rạ nát, chán ghê cơ. Nằm để mọc nấm lấy ăn hả? Dậy! Ra biển tắm mau!
Tôi hé
mắt nhưng chẳng buồn ngồi dậy vì toàn thân mỏi rã rời. Mặc kệ bà ta ca cẩm,
tôi vơ chiếc gối che kín mặt định ngủ tiếp. Tôi muốn nối lại giấc mơ Tiên. Giấc
mơ Tiên… Xuống âm phủ chẳng ai muốn, trừ kẻ quá khổ mới thốt lên: “Chết quách
đi cho xong”, nhưng mấy ai tự “chết” quách đi được. Còn lên thiên đường thì cả
nhân loại đều khao khát. Riêng tôi, được tới thiên đường một lần - dù chỉ là
thiên đường trong giấc mơ ngủ - cũng đủ thấy chán chường. Bởi lẽ, cõi tiên ấy
cũng phàm tục như chốn nhân gian, chẳng tốt đẹp gì hơn. Nếu mai này trăm tuổi
có được lên thiên đường thật, tôi cũng xin vái lạy, xin kiếu cái nơi mà tôi đã
lỡ gặp trong mơ!
Viết
xong ngày 21 tháng 8, 2006
HOÀNG XUÂN HỌA
-------------------------------------
Những chú
thích:
(1): Kịch Vũ
Như Tô của nguyễn Huy Tưởng
(2). Thơ Nguyễn
Hòa Bình
(3): Kinh Tân ước.
(4): Thơ Gia
Dũng.
(5): Câu thơ
Kiều.
(6): Vế đối của
nhà thơ Thanh Tịnh.
(7): Thơ Tố Hữu
(8): Theo thần
thoại Hy Lạp, người gây tội ở trần gian khi xuống địa ngục phải lăn đá ngược
lên núi để chuộc tội.
(9): Văn hóa
cổ thần bí phương Đông : sao Hàm Trì chỉ người dâm đãng, trụy lạc.
(10): Thơ Hải
Thanh
(11). Thơ Dương Tường
(12): Tiểu
thuyết của văn hào Nga Lev.Tolstoi.
(13): Tiểu
thuyết của nhà văn hiện đại Nga Mikhain Sholokhov.
(14): Lý Bá Sơ, nơi cải tạo tù hàng binh, tề nguỵ thời kháng chiến chống Pháp, giờ là trại cải tạo Ba Sao tỉnh Hà Nam.
CHUYỆN CÕI TRỜI, CHUYỆN CÕI ÂM
Tiểu thuyết
HOÀNG XUÂN HỌA
NHÀ XUẤT BẢN HỘI NHÀ VĂN
65 Nguyễn Du – Hà Nội
Tel & Fax: 04
38222135
E-mail: nxbhoinhavan@yahoo.com.vn
Chịu trách nhiệm xuất bản:
PHẠM TRUNG ĐỈNH
Chịu trách nhiệm bản thảo:
TRẦN QUANG QUÝ
Biên tập: Tạ Duy Anh
Bìa: Dương Gia Liêm
Tranh bìa của họa sỹ Nguyễn Lý Phương Ngọc
Trình bày: Hải Thành
Sửa bản in: Đức Tùng
In 500 cuốn;
khổ 13 20,5 Tại nhà in………………
Giấy đăng ký KHXB số: 920-2012/CXB/76-55/HNV
Quyết định của giám đốc NXBHNV: số 771/QĐ-NXBHNV,
ngày 4
-10- 2012.
In xong nộp lưu chiểu tháng 10 - 2012
