Phần II
Cõi thiên đường (10)
Vừa đến cổng Thiên Đình, chúng tôi bắt gặp một người
đàn ông đầu đội thúng đơn kiện, đang xin vào gặp Ngọc Hoàng. Hai vị thiên binh
gác cổng lạnh lùng dùng cán giáo gạt ra, song người đó vẫn lao tới:
- Cho tôi gặp Trời! Cho tôi gặp ông Trời! Đừng ngăn tôi, các người không được phép ngăn tôi!
Một thiên binh chĩa thẳng mũi giáo vào mặt ông ta,
quát tháo:
- Láo xược! Ngọc Hoàng còn đang bận phê duyệt sớ Táo
quân dâng lên từ hôm hăm ba tháng Chạp, đến nay vẫn chưa xong. Lui ra ngay!
Vẫn chiếc thúng đơn đội đầu, người đàn ông gào lên uất
ức:
- Không cho tôi vào thì mời ông Trời ra đây! Suốt ngày
đêm ngự nơi cung vàng điện ngọc, vùi đầu vào mớ báo cáo tô rồng vẽ phượng, liệu
Ngài có thấu hết sự đời, hiểu nổi lòng dân? Cái bánh Ngài ban phát vốn đủ đầy
hương vị: nào nhân đậu, vừng, lạc, lạp xường, nhân mứt quả... thế mà đi qua bao
nhiêu tầng nấc công quyền, lọt qua lớp lớp cửa ải, đến tay dân đen chỉ còn là
cái bánh tẻ nhân hành rẻ tiền nhất chốn chợ quê; thậm chí, chỉ là một chiếc
bánh vẽ! Ngài có thấu cho chăng, hả Trời? Cho tôi làm người mà chẳng cho lấy
một mảnh hạnh phúc vuông tròn, đày đọa tôi vào chốn lao tù đến ghê rợn suốt
một kiếp người. Bất công! Bất công thay! Trời mà bất công như thế, hỏi sinh
ra Trời để làm gì?
- Hỗn láo! Nhà ngươi dám phỉ báng cả ông trời, muốn
bị quăng vào vạc dầu chăng? - Một thiên binh quát lớn.
- Vạc dầu ư? Đến hỏa ngục tôi còn chẳng kinh sợ, đừng
có dọa! Về phần xác, tôi đã nát thịt tan xương, hóa vào cát bụi hơn ba năm nay
rồi. Cái phần hồn mỏng manh này giờ quăng vào đâu mà chẳng thế. Sợ đếch gì! Tôi
còn gì nữa đâu mà mất!
Khi thấy tôi sánh bước bên nàng tiên, mắt người đó
trợn tròn, mồm há hốc vì kinh ngạc. Ông ta lắp bắp gọi:
- Ơ... Phong!
Phong ơi! Đằng ấy làm gì mà lên được tận đây nhanh thế? Năm ngoái lúc bốc mộ
tớ, tớ về vẫn thấy đằng ấy đến thắp hương cho tớ cơ mà?
Gặp lại người hàng xóm trong hoàn cảnh tréo ngoe này,
tôi vô cùng bối rối, chỉ biết đứng im thin thít. May sao, Huệ kịp thời đỡ lời:
- Anh Phong vẫn là người trần, chỉ lên đây dạo chơi
vài ngày thôi. Còn ngươi, phận là linh hồn dưới âm phủ, sao lại lạc bước đến
chốn trang nghiêm này?
Người đó run rẩy đáp:
- Dạ... thưa tiên nữ, tôi trốn... tôi trốn trong hài
của một vị Táo Bà nên mới lên đây được sáu tháng rồi. Tôi lên để kiện ông Trời,
mà mãi chẳng được gặp ông. Tiên nữ làm phúc, xin giúp tôi với!
Huệ nhíu mày hỏi:
- Ngươi kiện Trời về việc gì?
- Kiện Trời ăn ở bất công!
- Cụ thể là sao?
- Ông Trời cho tôi làm người nhưng lại tước đi quyền
làm cha, bắt tôi chịu cảnh tù tội, rồi lại trêu ngươi khi để hai gã đàn ông
cùng chung chạ với một người đàn bà!
Huệ thở dài, buông một câu lạnh lẽo:
- Đợi ba tháng nữa, sau khi đọc xong báo cáo, Trời sẽ
có thời gian tiếp ngươi.
Dứt lời, Huệ kéo tay tôi bước thật nhanh qua cổng
Trời. Sau lưng chúng tôi, bóng dáng người hàng xóm cũ cùng thúng đơn kiện nhạt
nhòa dần trong mây xa mờ ảo. Đó chính là khởi đầu cho một “tấn trò đời” đáng phải kê.
Xin kể.
HXH
(Con nữa)
