Phần II
Cõi thiên đường (11)
Tiếp theo
Trước cửa “công ty” sửa chữa ô tô Cát Tận - thực chất chỉ là một tiệm sửa ô tô xập xệ - treo tấm bảng mica trắng ghi mấy dòng bút dạ nguệch ngoạc: “Công ty TNHH Cát Tận cần tuyển 10 thanh niên trẻ, khỏe đi rải tờ rơi, lương 50 nghìn đồng/ngày”.
Chỉ vài giờ sau, đơn từ và sơ yếu lý
lịch đã gửi đến tới tấp, chất thành một chồng ngất ngưởng trên bàn “giám đốc”.
Tận ngồi lẩm nhẩm duyệt từng tờ cho ra vẻ ta là giám đốc, chứ thực ra cái
việc vặt vãnh ấy cần gì đơn từ cho rùm beng! Thuê người làm một ngày, ra chợ
lao động mặc cả vài câu là xong, nhưng Tận vốn ưa phô trương, cứ phải vẽ chuyện
cho thiên hạ lác mắt.
Đống đơn ấy đa phần là của những sinh
viên nghèo. Ở quê, bố mẹ chúng phải bán mặt cho đất, bán lưng cho trời, chắt
bóp từng hạt thóc, chờ lứa lợn xuất chuồng hay đàn gà đủ cân bán đi mới có
tiền gửi cho con. Những chàng trai, cô gái trẻ phải lăn lộn đủ nghề, từ chạy
xe ôm, bưng bê, rửa bát đến tạp vụ... tóm lại là tất thảy những việc “thượng
vàng hạ cám” miễn có tiền đóng học và tiền ăn hàng ngày.
Trong đống đơn ấy, Tận gạn đục khơi
trong, tuyển được mười nam thanh nữ tú. Gã bảo phó giám đốc - cũng chính là vợ
gã - lập danh sách niêm yết lên bảng tin, trịnh trọng báo cho người được tuyển
đến nhận “công tác”.
Điểm danh đủ mặt mười người, Tận dẫn họ
vào văn phòng, chỉ vào mười xấp giấy in offset còn thơm mùi mực:
- Các bạn mang tờ rơi này tỏa đi khắp
phố phường, phát cho bằng hết rồi về đây nhận 50 nghìn tiền công ngọn cái
xoẹt! Nhớ kỹ: Một, nhét vào cổng các khu biệt thự. Hai, kẹp vào kính xe ô tô
đỗ ven đường. Ba, vào bãi giữ xe, mỗi giỏ xe máy một tờ. Bốn, đứng tại các ngã
tư chờ đèn đỏ mà phân phát. Xong sớm nghỉ sớm, mời các bạn lên đường!
Sau khi mười chàng trai, cô gái khệ nệ
ôm xấp giấy đi khuất, Tận quay lại phòng giám đốc, ngả người xuống ghế sa lông.
Gã rút điếu thuốc 555, quẹt lửa rít một hơi thật dài, phả khói mờ mịt. Qua làn
khói thuốc, Tận thấy cả một đoàn xe hỏng đang nối đuôi nhau chờ vào công ty
Cát Tận sửa chữa. Nghĩ đến đó, gã sướng rơn cả người.
Trí tưởng tượng đang hồi cao trào thì tiếng chuông điện thoại chợt vang
lên: Reng... reng...
Tận đắc ý nghĩ thầm: “Chắc lại anh nào vừa nhận được tờ rơi đây!”
Gã oai vệ đứng dậy, chộp lấy máy, giọng hách dịch:
- Hế lô ô ô…!
Tiếng người ở đầu máy bên kia dội lại:
- Cho tôi gặp Giám đốc Công ty TNHH Sửa chữa Ô tô Cát Tận!
- Tôi, Giám đốc đây - Tận ưỡn ngực.
Đầu dây bên kia gầm lên:
- Mày là thằng chó đểu! Đồ khốn nạn!
HXH
(Còn tiếp)
