Phần II
Cõi thiên đường (7)
Chẳng cần biết lỗi tại mẹ hay con, ông bố lại trút thêm xuống đầu gã một trận đòn nhừ tử. Cũng may nhờ có anh hàng xóm can ngăn, gã mới thoát nạn. Quá khiếp sợ những lằn roi đòn thù ấy, gã bỏ nhà ra đi, ôm cái bụng rỗng lang thang hết phố này qua phố khác. Đến khi đói lả, gã gục xuống dưới một mái hiên. Lúc mở mắt ra, gã thấy mình đang nằm trên tấm phản thơm tho, đầu lưỡi vẫn còn đọng lại vị ngọt thanh của sữa. Gã khẽ liếm môi, cố tận hưởng chút dư vị ngọt ngào mà gã ngỡ là của “ông Bụt, bà Tiên” đã bón cho mình trong đêm ấy.
- “Ôi! Cậu mợ ơi, nó tỉnh rồi!”
Nghe tiếng reo, gã co rúm người, lăn vội
vào góc giường, hai tay ôm chặt lấy đầu. Gã chuẩn bị tâm thế để nếu người ta có
đánh, có thọi vào đâu cũng được, chỉ xin họ chừa cái đầu ra để sau này gã còn
viết văn, viết truyện!
Trái với nỗi sợ hãi của gã, vợ chồng chủ
nhà hiện ra đầy nền nã trong bộ pijama màu xanh da trời, trông rất hợp với ánh
đèn và màu ve tường. Họ mừng rỡ ghé sát tận mặt gã, hỏi han:
-
Tỉnh rồi hả? Chắc con đói lắm phải không? Thương quá!
Đã bốn năm kể từ ngày mẹ mất, chưa bao giờ gã được nghe những lời nựng nịu
dịu dàng đến thế. Trống ngực đã bớt đập thình thịch, nhưng lòng gã vẫn chưa hết
bàng hoàng. Người chồng xốc nách dắt gã sang phòng ăn đã có bát cháo gà mà
chị Sen (Ôsin) vừa mua về ngay lúc thấy gã tỉnh lại.
Vợ chồng họ hỏi về hoàn cảnh gia đình,
gã kể rành rọt từng sự việc, lý do vì sao phải bỏ nhà đi. Thấy gã nói năng đâu
ra đấy, thuật chuyện lưu loát, vợ chồng họ thích và có cảm tình với gã ngay từ
phút đầu. Người chồng bảo:
- Hoàn cảnh của con thế thì về nhà làm
gì cho khổ. Ở đây làm con nuôi cậu mợ đi!
- Vâng! - Như sợ hai người đổi ý, gã đáp
rất nhanh.
Người chồng là bác sĩ làm ở một bệnh
viện, người vợ là giáo viên nên gia đình họ có một phòng đọc với khá nhiều sách
báo và các loại tiểu thuyết. Hàng ngày, gã lấy truyện trên giá sách đọc say
sưa. Thấy gã chăm đọc sách, người bố nuôi hỏi:
- Con học lớp mấy rồi?
Dạ thưa
cậu, con đang học dở lớp Nhất ạ. Mợ ra mấy đề Toán, đề Văn cho làm thử. Mợ
hỏi về tên những vị anh hùng lãnh đạo các cuộc kháng chiến chống quân Tống,
Nguyên, Minh, Thanh. Con sông nào to và dài nhất Việt Nam? Toán có bài nó làm
đúng, có bài sai đáp số, nhưng các câu hỏi khác nó đều trả lời trôi chảy. Mợ thử
trí thông minh của gã bằng một bài toán đố mẹo: “Có một đàn vịt bơi trên hồ nước. Hai con bơi trước, bơi trước hai con;
hai con bơi sau, bơi sau hai con; hai con bơi giữa, bơi giữa hai con. Con thử
tính xem đàn vịt có bao nhiêu con?”.
Nhẩm tính một lát, gã trả lời:
- Thưa cậu mợ, đàn vịt có bốn con ạ.
Cả hai người cùng reo lên:
- Con giỏi lắm! Mai cậu mợ sẽ cho con đi học tiếp.
Khi mợ nuôi mang thai, ông bà nội ngoại hai bên vừa cười vừa nói với nhau
trong bữa tiệc mừng:
- Thằng con nuôi đúng là đứa trẻ “đem lại lộc”. Mới nhận nuôi nó vài tháng mà
anh chị đã có tin mừng ngay. Vậy mà cứ khư khư không tin, để chậm mất bao nhiêu
năm. Nếu không thì chúng tôi đã có cháu nội, ông bà bên nhà đã có cháu ngoại để
sai vặt từ lâu rồi.
Con đường
học hành của gã như bị ma ám nên chẳng đi đến đâu. Hồi mẹ còn sống, gã đi
học được vài lớp đã phải nghỉ để đi tản cư. Về quê, gã học nhờ trường mở ở
đình làng; học trò quá đông, một thầy giáo phải dạy cùng lúc ba lớp. Trên
tay thầy cầm ba cuốn sách giáo khoa khác nhau để ra bài: lớp tư thầy ra đề tập
làm văn, lớp ba thầy ra bài đức giục, lớp nhì thầy cho chép đề toán. Ba lớp
nhồi nhét chung một phòng, gần một trăm đứa trẻ vừa học vừa cấu chí nhau, ồn ào
như cái chợ vỡ.
Hồi cư về Hà Nội, gã lại phải vừa bế em,
vừa đi học buổi đực buổi cái. Dẫu được bố mẹ nuôi cho đi học tiếp, cái “dớp”
quỷ ám ấy vẫn cứ ngáng trở. Pháp thất thủ tại Điện Biên Phủ, Hiệp định
Giơ-ne-vơ chia cắt đất nước thành hai miền. Quân đội Pháp rút dần vào Nam. Cậu
mợ nuôi vốn làm việc cho Tây nên cả nhà di cư vào Nam, định mang gã theo cùng.
Nhưng ngay tại sân bay Gia Lâm, định mệnh xui khiến gã gặp lại bố đẻ đi tiễn
bạn. Trông thấy, ông giữ gã lại. Cậu mợ nuôi không muốn rắc rối lúc đi xa nên
khuyên gã trở về với bố đẻ, để sống giữa những cái lườm nguýt, chửi chó
mắng mèo, đá thúng đụng nia. Suốt ngày gã phải nghe cái giọng inh tai nhức óc:
“Quân ngay lưng rong róng, quen ăn bám váy bà, ăn tranh cơm của con bà”.
HXH
(Còn nữa)
