Phần II
Cõi thiên đường (8
Mấy năm sống ở nhà bố
mẹ nuôi sung sướng bao nhiêu thì nay khổ nhục bù lại bấy nhiêu. Xin việc chẳng
nơi nào nhận vì gã chưa đủ tuổi lao động. Bố gã biền biệt buôn bán xa nhà, cả
tháng mới tạt về nhà vài ngày rồi lại tất tả đi chuyến khác. Gã tha thiết xin
theo, ông bố chỉ gạt đi, nói:
- Ở nhà đi học!
Đi học!
Ô hô... học! Bụt cũng chẳng thể ngồi học giữa nơi đầy tiếng bấc tiếng chì, giữa những tiếng chì chiết, miệng đay răng nổi nghiến ấy, nói gì đến chuyện chữ nghĩa thi cử để mà đỗ đạt. Thế là, gã khai tăng tuổi để đi Thanh niên xung phong, gánh đất đắp đường tàu... Đó là quãng đời niên thiếu của gã. Còn thời thanh niên ư? Có mà khối chuyện để gã viết lách dài dài...
Mặt rỗ nhằng rỗ nhịt, sẹo to đè sẹo nhỏ,
lỗ chỗ sẹo đen lỗ bi lỗ đáo - di chứng bệnh đậu mùa từ thời thực dân đế quốc
“vãi” đầy lên mặt gã. Nhìn đám trai trẻ khôi ngô tuấn tú, cười nói vô tư, yêu
đương cũng vô tư... Uynh tức lắm. Gã lầm bầm chửi đổng:
- Tổ cha chúng mày! Cậy có bộ mặt nhẵn
nhụi, trắng trẻo một tí là thằng nào thằng nấy nhắng nhít tít mù. Thấy gái là
như mèo thấy cá rán, buông đũa buông bát đã tót sang đơn vị nữ để tán tỉnh.
Miệng còn nồng nặc hơi sữa mà đã đòi xí xa xí xớn. Ông mà làm vua, ông thiến
bằng sạch, đem ninh cám vỗ béo cho đàn lợn tăng gia của đơn vị, chứ để chúng
mày cứ nhông nhông như chó dái, sớm muộn gì cũng sinh ra tội hủ hóa!
Không
làm được vua để “thiến” các chàng trai, nhưng Uynh cũng luồn lách ngoi lên được
chức B trưởng, cai quản gần bốn chục con người. Cổ Uynh lúc nào cũng đeo lủng lẳng
cái còi thiếc như một thứ bùa hộ mệnh tôn giáo. Dù là người miền Bắc, Uynh lại
luôn diện bộ bà ba đen, cổ quấn khăn rằn đặc trưng Nam Bộ buông dài hai đầu
khăn trước ngực. Chân hắn dận đôi dép lốp Bình Trị Thiên đế dày bốn năm phân
cho thêm phần “dã chiến”, cốt để ra vẻ ta đây từng là cán bộ thời kháng chiến
đánh Pháp đuổi Nhật. Cái vẻ ngoài ấy như một lời răn đe: “Tao từng giải phóng
cho dân nghèo, đánh đổ lũ địa chủ, tư sản chúng bay, làm cho lũ bay hết thời ăn
trên ngồi trốc. Chúng bay chớ có coi thường tao.
Là con nhà đạp xích lô, Uynh từng theo
nghề bố ở ngõ Lò Lợn, phố Bạch Mai. Năm 1955, Uynh mới đi công trường đường sắt
Hà Nội - Mục Nam Quan - con đường đầu tiên được khôi phục trên miền Bắc. Uynh
làm việc ở đó liên tục cho đến năm 1959 thì được điều sang phụ trách Thanh niên
xung phong đi mở đường mới.
Các cán bộ miền Nam tập kết ăn mặc thế
nào, Uynh bắt chước ăn mặc thế nấy. Uynh còn giả giọng miền Nam để lòe những
người không biết, cốt để tỏ ra ta đây cũng là cán bộ tập kết cho “cao giá”.
Đang ngủ ngon, bỗng cả lán giật mình
thức dậy vì tiếng còi của Uynh thổi: “Toe... toét, toe... toét, toe... toét
toét...”. Mở mắt ra, trời còn tối om. Xem đồng hồ thấy mới 5 giờ kém 15 phút, gã
bực mình bảo:
- B trưởng ơi, bốn mươi lăm phút nữa mới
tới giờ, sao B trưởng đã báo thức sớm thế?
Với giọng cuội cuội, tỉnh bơ, Uynh nói:
- Đồng hồ tớ đã 5 giờ 30 phút rồi. Đi
ngủ theo đồng hồ tớ, thì báo thức cứ theo đồng hồ tớ mà dậy!
Trưa, đã quá giờ nghỉ mười lăm phút mà
vẫn chưa thấy Uynh thổi còi. Gã nhắc:
- Mười một giờ rưỡi nghỉ, mà giờ đã mười
một giờ bốn lăm rồi B trưởng vẫn chưa cho anh em nghỉ. Các B khác họ nghỉ cả
rồi!
Vẫn giọng “cuồi cuội”, Uynh bảo:
- Lúc đi làm xem đồng hồ tớ, thì giờ
nghỉ cũng phải theo đồng hồ tớ!
Gã vặn lại:
- Đồng hồ của B trưởng hãng gì mà khi đi
làm thì chạy nhanh, lúc nghỉ lại chậm rề rề vậy?
Uynh tỉnh bơ:
- Đồng hồ Mát-xcơ-va!
Gã chê:
- Đồng hồ B trưởng loại vứt đi, hãng
không tên tuổi. Của tôi là đồng hồ Wyler Thụy Sĩ, tự động chạy bằng nhịp đập
trái tim, lúc nào cũng khớp với giờ nhà đài “tun tút”. Cái loại đồng hồ lên dây
cót hàng ngày của ông sao sánh bằng!
Bị gã chê bôi, Uynh trợn mắt, vừa lên lớp vừa
dọa:
- Này này, xem lại lập trường đi nhé! Hàng của
tư bản mà đòi tốt hơn hàng xã hội chủ nghĩa được à? Cẩn thận cái mồm, không tống
vào trại Lý Bá Sơ (14)bây giờ!
---------------------
(14): Trại Lam Sơn T5 do Lý Bá Sơ, xây dựng năm 1947 tai Đầm Đùn TH, làm nơi cải tạo tù hàng binh, thời kháng chiến chống Pháp
HXH
(Còn nữa)
