Phần II
Cõi thiên đường (5)
Lập dự án xong, ông ta cho quây kín mít, vòng trong che chắn bằng tôn lá, vòng ngoài giăng mấy lớp kẽm gai sắc nhọn. Vài ngôi nhà cấp bốn mọc lên tạm bợ, quanh năm cửa đóng then cài, im lìm nằm chờ ngày phân lô bán nền cho giới nhà giàu trên phố mua về để đấy đầu cơ. Những bờ xôi ruộng mật vốn là sinh kế, là máu thịt của cha ông để lại, nay bỗng chốc trở thành món hàng tích trữ. Một vốn bốn lời, thậm chí lãi gấp vài trăm lần, miếng bánh đất đai bị xẻ thịt không thương tiếc. Từ “quan trên” đến “quan dưới” cấu kết chặt chẽ; kẻ nuốt miếng to, người rỉa rói từ bờ mương, lòng máng đến gò đống. Ngay cả những khoảnh bờ thửa, bờ vùng vốn chẳng nằm trong diện tích sổ sách nào, cũng bị họ phù phép để chia chác. Họ phất lên nhanh chóng, xây dựng sự giàu sang trên chính nỗi xót xa và sự cùng cực của những người nông dân mất đất.
Trên đường
tiến về phía Cổng Trời để dự tiệc khao bằng chiếc thiên xa được kéo bởi hai
con ngựa tiên tung cánh bay vút giữa tầng không. Tiếng vó ngựa bay vun vút giữa
những đám mây ngũ sắc huyền ảo.
Bỗng một
người cưỡi mo cau lừ lừ bay tới. Nhìn mái tóc dở dài dở ngắn buộc túm sau gáy -
kiểu tóc của đám nghệ sĩ nửa mùa, đám đồng cô hay người đồng tính - tôi cứ ngỡ
đó là mụ phù thủy cưỡi chổi đi bắt cóc các nàng công chúa vì ghen tài, ghen sắc.
Người ấy bay sát lại, lượn quanh chúng tôi rồi giơ máy ảnh chụp lia lịa. Chụp
xong, người đó cười tươi phớ lớ, phô ra toàn bộ cả lợi lẫn răng.
Tôi nhìn người ấy, người ấy nhìn tôi, rồi bất ngờ cả hai cùng reo to, cùng
gọi tên nhau:
- Tung à!
- Phong à!
Rồi người ấy trầm trồ:
- Chà chà, số ông thế mà hên, “cặp bồ” được cả với tiên cơ đấy? Ghê thật!
Ghê thật! Số ông đỏ chói, cờ hồng phất phới tận Mạc Tư Kho lúc nào thế nhỉ?
Tôi vội phân bua:
- Bồ bịch gì đâu, bạn thời lính với nhau ấy mà! Còn ông, đi đâu mà lên
được đây?
Người ấy giải thích:
- Tớ lên du lịch vũ trụ xem có gì lạ để về viết lách cho vui. Chuyện trần
gian viết mãi cũng nhàm, chẳng còn hứng thú gì nữa.
Tôi hỏi:
- Chán viết văn, sao ông không chuyển sang làm thơ?
- Làm thơ để làm gì cơ chứ! Giờ mấy ai mua thơ, đọc thơ đâu. In xong cũng
chỉ để “tình biếu không” cho thiên hạ bày làm sang giá sách.
- Sao ông nói thế? Chẳng phải các câu lạc bộ thơ từ phường xã đến quận
huyện vẫn hoạt động sôi nổi đó sao?
- Ối dào, toàn những người rỗi việc! Mấy ông nghỉ hưu, mấy bà nội trợ làm
thơ để “thủ dâm tinh thần” là chính!
- Sao ông lại loạn ngôn, ác miệng vậy?
- Không loạn ngôn tí nào, sự thật đấy! Không có việc gì làm nên sinh ra thơ
thẩn, rồi tự đọc, tự ngâm, tự sướng với nhau... như thế chẳng chẳng gọi là “thủ
dâm tinh thần” sao?
- Viết văn, làm thơ là để làm đẹp, làm vui cho cuộc đời. Cùng là giới cầm
bút, sao ông lại buông lời bỉ báng nhau cay nghiệt thế?
Nghe Tung giải thích thế, tôi im lặng
chẳng nói gì thêm, đành nhe răng cười trừ cho qua chuyện. Tới cổng trời thì
chúng tôi chia tay nhau. Tung tiếp tục cưỡi mo cau bay về phía các vì sao trước
mặt. Trước khi bay đi, Tung còn nhắn lại:
- Mai về có gì hay, Phong kể cho mình
nghe nhé!
Tôi nói bâng quơ:
- Tay này có phép từ bao giờ nhỉ?
Huệ bảo:
- Bạn anh đang mơ đấy! Hồn vía đang treo
lên mây xanh rồi!
Xin kể vài đoạn về con người này: trời
xui đất khiến thế nào, Tung tập tọe viết văn, viết truyện, ôm mộng trở thành
nhà văn, nhà vẽ. Nhà văn chưa thành, nhưng về khoản “nhà vẽ”, Tung đã ngo
ngoe sát mép nước, bôi bẩn cả nghìn trang giấy. Biết mộng ước của Tung, có
người khuyên:
- Lao vào hành xác chốn văn chương làm
gì cho khổ? Các bậc lão luyện trong nghề nhiều lúc còn định quăng bút nữa là.
Làm nghề khác cho đỡ khổ.
Nghe khuyên, có lúc Tung nản chí định
buông xuôi. Nhưng niềm đam mê đã gặm nhấm vào tận nếp nhăn não bộ, khó lòng rứt
bỏ. Mà trên văn đàn hiện tại, hàng nghìn người vẫn đang “hành xác” đó thôi, chỉ
sợ không có năng khiếu để mà hành xác.
Nhiều tiến sĩ học hói cả đầu cũng chỉ
mục đích để làm quan, hay giữ một chân dạy ở trường nào đó rồi đi bán “cháo
phổi” thuê cho các lò luyện thi đại học để lấy tiền tươi về xây nhà lầu; hoặc
ém mình trong phòng nghiên cứu và giỏi chê bai, chứ mấy ai dám theo nghiệp cầm
bút khổ ải mà gì.
Đất nước nửa thế kỷ chiến tranh, chiến
thắng hào hùng cả hai đế quốc và một phát xít, làm nên những trận Điện Biên Phú
lây lừng tầm cỡ thế giới, vậy mà chưa có một tác phẩm văn chương nào tương
xứng, thế có tiếc không? Vậy mà lúc nào cũng tự tâng bốc: “Ta thông minh, ta
học giỏi...”. Chưa đâu! Nếu thông minh và học giỏi, sao các bác chưa cho nhân
dân anh hùng này những tác phẩm tầm cỡ như “Chiến tranh và Hòa bình” (12), hay
“Sông Đông êm đềm” (13) để gửi đi giật giải Nobel?...
--------------------------
(12):
Tiểu thuyết của văn hào Nga Lev.Tolstoi.
(13):
Tiểu thuyết của nhà văn hiện đại Nga Mikhain Sholokhov.
HXH
(Còn nữa)
