(Tập truyện ngắn của Hoàng Xuân Họa –
Nhà xuất bản Hội Nhà văn
ấn hành 2014)
Vũ Ngọc Toàn
Vũ Ngọc Toàn
MẸ ƠI ĐẶC KHU
Mẹ ơi, sao cứ phải đặc
khu?
Mẹ được hưởng lợi lộc gì trong đó?
Mẹ già rồi, ăn mỗi bữa được bao nhiêu?
Cơ thể mẹ chứa nhiều tật bệnh,
Mấy cuộc chiến tranh u bướu đầy người,
Chỉ chực chờ khi sức mẹ suy yếu để di căn.
Chớp đằng đông mẹ lo ngay ngáy,
Chớp đằng tây mẹ giật nảy mình...
Thì đặc khu làm gì hả mẹ?
THÁNG NĂM ĐỎNG ĐẢNH
Sao em mãi tháng năm đỏng đảnh
Để một đời anh chịu thiệt thua.
Mùa quá đát rót tràn ngày hạ
Vì ba tư em quá dư thừa.
CHO TÔI BIẾT TRƯỚC
Vì rằng biển chẳng vô tư
mặt trời đỏ hoét, “tôi trừ vào em”
dòng sông nói mãi lời quên
con đò mắc cạn đánh ghen cả chiều
LỊCH DƯƠNG & LỊCH ÂM
Vẫn những tờ lịch
như xưa
Tháng Âm thiếu, tháng Dương thừa khác chi ?
Vậy mà ham muốn cứ thì
Chi khươn bố tuếch
chỉ vì nọ kia !
CHUYỆN CÕI TRỜI & CHUYỆN CÕI ÂM
Phần II
Cõi thiên đường (1)
“Từ mộ huyệt cõi âm vọng đáp
Hãy sống đi rồi biết
Vời vợi cao xanh chỉ thấy mây
cười”
(Thơ Lý
Phương Liên)
Vừa tỉnh dậy sau một giấc ngủ li bì đầy
mộng mị, còn chưa kịp tỉnh táo lại, dụi mắt mấy lần rồi mà hai mi mắt
vẫn dính chặt vào nhau đã nghe tiếng Duy - vợ tôi - cằn nhằn:
- Ngủ gì mà gáy pho pho như kéo gỗ, ai mà chịu
cho nổi! Xưa nay ông có bao giờ thế đâu? Nằm cạnh người gáy như bò rống thế
này thì đến ma Tây cũng chẳng ngủ nổi, nói gì cái thân già khó ngủ này. Bị
đánh thức giữa chừng thế là tôi thức trắng đêm luôn rồi đấy, giời ạ!