MẸ ƠI ĐẶC KHU
Mẹ ơi, sao cứ phải đặc
khu?
Mẹ được hưởng lợi lộc gì trong đó?
Mẹ già rồi, ăn mỗi bữa được bao nhiêu?
Cơ thể mẹ chứa nhiều tật bệnh,
Mấy cuộc chiến tranh u bướu đầy người,
Chỉ chực chờ khi sức mẹ suy yếu để di căn.
Chớp đằng đông mẹ lo ngay ngáy,
Chớp đằng tây mẹ giật nảy mình...
Thì đặc khu làm gì hả mẹ?
Cháu con từ chính đất
này đứng dậy,
Cần gì dựa vào lũ lái súng, buôn bom?
“Liệu cơm gắp mắm mẹ ơi!”
Đừng thấy người ăn khoai, vác mai đi bới,
Khoai không được, củ chuối vấp chân.
Củ chuối, củ mài, khoai ráy, bo bo...
Những thứ đó đang rình quay trở lại,
Đổ lên mái đầu đã bạc trắng, mẹ ơi!
Bô-xít Tây Nguyên,
Formosa Vũng Áng,
Tàu điện Cát Linh - Hà Đông...
Và, có ai còn nhớ:
Nhà máy nhiệt điện Ninh Bình thời bao cấp,
Cả một vùng mù mịt bụi khói, bụi tro,
Rắc đen khóe mắt em thơ,
Xóa mờ má hồng thiếu nữ.
Miếng cơm ăn cũng mang hạt sạn, than đen...
Nhà máy điện mác China,
Những tảng bê tông mang nhãn hiệu China
Đè bẹp lũy tre xanh của mẹ!
Khói nhiệt điện mang
nhãn China,
Xi măng lò đứng mác China,
Chinazi...
Chúng đang bủa vây
tầng khí quyển,
Đang biến đổi dần màu nước những dòng sông,
Từng cánh đồng biến mất.
Buồng phổi của mẹ tắc nghẹn sau những trận ho khan,
Sau mỗi cơn sặc sụa.
Vân Đồn, mẹ ơi!
Nơi tiền tiêu chặn giặc,
Là phên giậu che chắn nước non.
Vân Phong, Phú Quốc...
Ba vùng đất tươi xanh canh trời, gác biển,
Mẹ ơi, mẹ hãy giữ nguyên lành!
Cho Tổ quốc mình một dải tươi
xanh,
Bắc - Trung - Nam mãi mãi trong tình thương lòng mẹ./.
Tháng 6, 2018
BUỒN NHỔ
Buồn nhỏ - nhổ thẳng lên trời
xem trời tức đứng tức ngồi ra sao?
Buồn nhổ - nhổ béng xuống ao
xem đàn trắm cỏ đàn nào đớp nhanh?
Buồn nhổ - nhổ quách lên thành
xem rêu xem cỏ mọc nhanh mấy tầng
Buồn nhổ - nhổ tót xuống sông
xem sông Thị Vải đục trong mấy màu?
Buồn nhổ - muốn nhổ từ lâu
mãi đành nhịn cố khiến đầu vỡ tung
Buồn nhổ - phát điên phát khung
nhổ vào bộ mặt lạnh lùng thớt trơ
Buồn nhổ - nhổ phắt vào mơ
giấc mơ tưởng tượng khua bờ mép môi
Buồn nhổ... mãi buồn nhổ thôi
nhổ ra biển cả bọt trôi lềnh bềnh.
Buồn nhổ... chẳng biết nhổ đâu
đành cầm cái nhíp nhổ râu cằm mình!?
VỪNG
ƠI MỞ CỬA RA
Cánh
cửa mở ra, cánh cửa khép vào
Vẫn
là cái cửa đi muôn thuở
Mở
ra một khoảng trời đảo chao
Gió
lọt vào, cùng mắt ai nhòm ngó?
Ta của ngày xưa hay ta của hôm nay?
Mà cứ mãi xê đi dịch lại
Bước tiến bước lùi cuống quýt mịt ngày
Chẳng biết được
bao giờ tới đích.
Cửa
mở phía đông hay mở phía tây
Cũng
chỉ là những cánh cửa vào ra hình chữ nhật
Chật
chội đêm đêm, chật chội mây bay
Luẩn
quẩn loanh
quanh trong mộng hão.
Mây như trêu,
gió mãi cợt đùa
Làm
ta nghĩ về một câu thần chú
Vừng
ơi mở cửa ra
Vừng
ơi mở cửa ra...!
30/52017
HXH
