Phần II
Cõi thiên đường (2)
Phần II
Cõi thiên đường
(2)
Nói xong, anh nhân viên nhà nghỉ cười hề hề lần nữa - một điệu cười
“tra muối” cốt để làm mặn thêm câu đùa của mình. Giữ nguyên vẻ mặt giả lả ấy,
anh ta xách giúp chúng tôi mỗi tay một túi rồi dẫn lên nhận phòng trên tầng
hai.
Vừa đợi
bóng anh ta đi khuất hẳn, Duy đã quay sang mắng tôi xơi xơi:
- Ông dở chứng ngu từ bao giờ thế? Nó không hỏi đăng ký kết hôn thì thôi, ông lại nhắc nó, đúng là “lạy ông tôi ở bụi này”. Nó mà ngứa tiết đòi xem thật thì sao? Lúc đi vội quá có cầm theo đâu. Không đủ giấy tờ, nó đuổi thẳng cổ thì đêm nay ra gốc cây rải nilon mà ngủ à? Hay ông định bắt tôi về nhà lấy? Hai thứ tóc trên đầu rồi mà vẫn còn dại. Ngu! Biết ông ngu lâu thế này, ngày xưa tôi thà lấy cái ghế đá công viên còn hơn lấy ông làm chồng!
Tôi lúng
túng phân bua:
- Thì tôi có biết đâu. Ngày xưa tôi với bà đi
du lịch, ở khách sạn nào mà chẳng phải nộp cả chứng minh thư lẫn đăng ký kết
hôn. Giờ thoáng thế này, hóa ra người ta chẳng phải vợ chồng cũng cứ vào ở với
nhau bét nhè được à? Nhà nghỉ, khách sạn bây giờ coi Luật Hôn nhân và Gia đình
chỉ là thứ tượng trưng thôi sao ấy nhỉ? Hèn nào đêm Noel vừa rồi, nhà mình đông
khách, tôi đi thuê phòng cho mấy bác mấy chú nghỉ tạm mà vào chỗ nào cũng lắc
đầu. Họ bảo: “Noel với Tết Tây năm nào mà chẳng “cháy” phòng, bác ơi!”. Cuối
cùng không thuê được, phải về trải chiếu nằm đất, cứ thấy áy náy mãi. Dân mình
bây giờ chơi sang thật, cứ lễ tết là kéo nhau ra Hà Nội ăn chơi chật kín cả
nghìn cái nhà nghỉ. Thật là “khùng” hết biết!
Duy sắp
xếp xong xuôi quần áo và đồ đạc vào tủ, trải lại ga giường, chỉnh lại đệm.
Xong việc, Duy bắt ra biển tắm ngay. Tôi lấy lý do đường xa mệt mỏi, tắm lúc
này không có lợi cho sức khỏe, nhưng Duy nhất định không chịu, cứ bắt đi cho
bằng được. Cực chẳng đã, tôi đành giả vờ kêu đau đầu rồi lăn quay ra giường,
rên rỉ:
- Úi
giời ơi, nhức đầu quá!
Nghe
thế, Duy gắt:
- Ra
biển là để tắm, chứ đâu phải để nằm vật ra như khúc gỗ thế kia!
Mặc kệ Duy càu nhàu, tôi vẫn vờ như đang
đau đớn lắm, hai tay ôm chặt lấy đầu, co người lại như con tôm rồi rên rỉ to
hơn. Tưởng tôi đau thật, không rủ rê được nữa, Duy đành vùng vằng ra biển một
mình. Trước khi đi, bà ấy còn dấn thêm một câu đầy vẻ bực tức:
- Người gì mà cứ ì thân cụ như người mã, suốt ngày chỉ thấy nằm với
nằm... Đúng là đồ lười nhác!
Đợi Duy đi khuất hẳn, tôi thở phào nhẹ
nhõm rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ sâu. Trong cơn mơ màng, tôi thấy mình
đang tha thẩn đi dạo trên bờ biển vắng thì bất chợt một chiếc thuyền không
người ghé sát vào bờ. Rồi như có một bàn tay vô hình đẩy mạnh, tôi lọt thỏm lên
thuyền; con thuyền lập tức lao vun vút như lướt trên mây, đưa tôi đến một vùng
đất lạ lùng, chẳng rõ là đảo hoang hay đất liền.
Nơi đó không gian tĩnh mịch, cây cối
xanh tươi um tùm, những chùm quả lạ sai chíu chít, chín vàng rực cả một góc
trời, tỏa hương thơm lịm, ngọt ngào đến ngây ngất.
Cảm thấy
khát cháy cổ, tôi chẳng kịp suy nghĩ gì mà với tay hái luôn hai quả đào mọng nước.
Thế nhưng, chưa kịp cắn miếng nào thì từ hư không, hai vị thiên binh cao lớn đã
hiện ra đứng lù lù trước mặt. Một ông mặt đen râu ria tua tủa như rễ si, một
ông mặt đỏ gay không râu nhưng đôi lông mày xếch ngược lên tận thái dương. Cả
hai ông mắt trắng dã, trợn trừng đảo qua đảo lại đầy nảy lửa, chân giậm uỳnh uỵch
làm rung chuyển cả mặt đất, tay múa chùy, vung đao hầm hừ nạt nộ. Họ túm chặt lấy
tay tôi, quát tháo bắt quả tang tội dám ăn trộm đào quý của Ngọc Hoàng rồi trói
nghiến tôi vào gốc cây cổ thụ.
Biết
mình sai, tôi lí nhí, nói lời xin lỗi nhưng hai vị ấy gạt phắt đi. Họ bảo trên
trời không có lệ xin lỗi; hễ ai trộm cắp, ăn cướp, tham ô, tham nhũng là phải
trị tội thẳng thừng. Của trời bất khả xâm phạm, lấy một phải đền mười. Nói
đoạn, hai ông mặt mày trừng trộ, tay lăm lăm vũ khí, đứng canh giữ hai bên mặc
cho tôi run rẩy vì sợ hãi.
Rồi một
đoàn tiên nữ xiêm y rực rỡ, tha thướt hiện ra, lả lướt múa xung quanh. Thật
chẳng hiểu họ múa làm gì, và múa cho ai xem? Cho tôi ư? Chắc chắn là không rồi.
Cho hai vị thiên binh kia sao? Nhưng mặt mũi họ đang hầm hầm sát khí thế kia cơ
mà! Còn tôi, chân tay bị trói chặt thế này, tâm trí đâu mà xem.
Tôi phản kháng bằng cách nhắm nghiền mắt và ngoảnh mặt
đi. Đã bị bắt bớ, dọa nạt, ai còn thiết gì xem múa hát. Thế nhưng, hễ tôi nhắm
mắt là hai vị thiên binh kia lại quát thét, bắt tôi phải mở ra để xem. Tôi bướng
bỉnh ngoảnh đi, họ lại ép tôi phải nhìn về phía tiên múa. Tôi đã đi gần
khắp gầm trời nước Nam - chưa từng
thấy ở đâu trói ép con người lại bắt xem múa hát như tôi lúc này. Dù uất
ức muốn phản đối, nhưng thấy bộ dạng dữ dằn của hai người bắt giữ tôi, tôi
đành im lặng, rồi muốn ra sao thì ra.
Đúng lúc ấy, Huệ hiện ra. Nàng ấy vờ như vô tình đi
ngang qua rồi thốt lên kinh ngạc:
- Ô... sao anh Phong lại ra nông nỗi này?
Rồi Huệ quay sang hỏi hai vị bắt tôi:
- Sao hai bác lại bắt anh ấy?
Ông mặt đen lạnh lùng đáp:
- Gã này ăn trộm đào quý của nhà trời, chúng tôi bắt
quả tang tại trận. - Hai bác đại xá cho, đây là bạn em. Một hai quả đào đáng là
bao mà phải bắt trói, làm khổ anh ấy thế này?
- Hóa ra là bạn của cô Huệ sao? - Một vị đổi giọng - Nếu đã là bạn của cô, thì dù có lấy nhâm đan hay ngọc quý của Ngọc Hoàng cũng chẳng hề gì. Của chùa cả ấy mà!
HXH
(Còn nữa)
