CHUYỆN CÕI TRỜI
& CHUYỆN CÕI ÂM
Phần II
Cõi thiên đường (1)
“Từ mộ huyệt cõi âm vọng đáp
Hãy sống đi rồi biết
Vời vợi cao xanh chỉ thấy mây
cười”
(Thơ Lý
Phương Liên)
Vừa tỉnh dậy sau một giấc ngủ li bì đầy
mộng mị, còn chưa kịp tỉnh táo lại, dụi mắt mấy lần rồi mà hai mi mắt
vẫn dính chặt vào nhau đã nghe tiếng Duy - vợ tôi - cằn nhằn:
- Ngủ gì mà gáy pho pho như kéo gỗ, ai mà chịu
cho nổi! Xưa nay ông có bao giờ thế đâu? Nằm cạnh người gáy như bò rống thế
này thì đến ma Tây cũng chẳng ngủ nổi, nói gì cái thân già khó ngủ này. Bị
đánh thức giữa chừng thế là tôi thức trắng đêm luôn rồi đấy, giời ạ!
Tôi
chẳng dám nói gì, cứ lặng thinh như kẻ điếc, mặc cho Duy cự nự. Suốt cả tuần
sau đó, tôi sống như người mất hồn: ăn không ngon, ngủ không yên. Đầu óc cứ
bâng khuâng, tiếc nuối như vừa đánh mất thứ gì quý giá lắm. Chẳng buồn nghĩ xa
cũng chẳng thiết nghĩ gần, người tôi cứ mụ mị đi, ngơ ngẩn ra vào. Nhận ra sự
bất thường ấy; thấy tôi đứng ngồi không yên, chốc chốc lại thở dài đánh thượt,
Duy nhìn tôi soi mói rồi trừng mắt hỏi:
- Ông bồ bịch, nhớ nhung con nào mà cứ thở ngắn
thở dài cả ngày thế?
Tôi trả lời:
- Nhớ con mẹ sáu tấm!
Sợ tôi bị stress, Duy bàn chuyện đi nghỉ mát, tắm biển
vài ngày ở nơi đông người để tôi cân bằng tinh thần, cho khuây khỏa. Thấy hợp
lý nên tôi tán thành ý kiến của vợ luôn. Duy bảo thuê taxi, nhưng tôi tiếc tiền
nên bàn đi xe buýt cho rẻ.
Sáng hôm sau, mỗi người xách một túi tư trang ra bến
xe. Thấy chiếc xe buýt vừa là là ghé bến, cửa tự động mở, tôi sấn tới định leo
lên thì bị Duy kéo áo lôi giật lại, mắng xơi xơi:
- Ông bây giờ mất trí rồi hay sao mà bạ xe nào cũng leo lên thế? Nó cho ông đi
Văn Điển bây giờ! Ông muốn đi Văn Điển hả? Xe này đi Văn Điển thật đấy, ông lên
đi, nó đưa đi luôn bây giờ!
- Thì tôi vừa từ Văn Điển về xong! - Tôi vừa nói vừa
cười.
Duy
không hiểu ngụ ý câu nói ấy, liền lườm tôi một cái sắc lẹm, kèm theo cái nguẩy
người quật cả cánh lưng to bè vào mặt tôi như muốn bảo: “Ra điều bà đây đang
tức bực lắm rồi”. Những người đứng chờ xe buýt thấy thế bật cười thành tiếng
làm tôi ngượng chín người.
Chiếc xe buýt nữa là là đến. Tôi vẫn đứng đực ra
không dám lên, sợ lên nhầm xe lại bị ăn mắng lần nữa, thì Duy giục:
- Lên đi chứ! Ông định đợi chuyến sau à? Xe sang Gia Lâm đấy. Không hiểu sao
mấy hôm nay tôi thấy ông cứ đờ đờ đẫn đẫn như kẻ mất hồn. Hay bị con mụ nào bỏ
bùa bắt mất cả hồn lẫn vía thật rồi?
Đúng
thế, mấy hôm nay, bất cứ lúc nào và làm gì, nhất cử nhất động tôi đều bị Duy
mắng. Mắng liên tục, hình như có người xúi khiến Duy mắng tôi vậy. Trước đây có
thế bao giờ đâu. Duy cưng chiều tôi từ miếng ăn giấc ngủ; tôi không thích ăn
thứ gì là Duy cũng kiêng thứ ấy theo. Tôi không thích ăn xà lách sống, Duy cũng
không bao giờ mua nữa, mặc dù đó là món khoái khẩu của mình. Duy từng bảo: “Ăn
rau sống cho mát ruột”, vậy là Duy thay đĩa rau sống bằng đĩa dưa chuột gọt vỏ
thái lát ngon lành để chiều khẩu vị của tôi.
Thấy tôi
không ăn thịt trâu, ngay cả thịt bò Duy cũng không mua về, sợ mua nhầm phải
thịt trâu giả bò. Chuyện người bán hàng thiếu thật thà, lừa các “thượng đế”
bán thịt trâu bảo thịt bò vốn là chuyện thường ngày nên Duy sợ bị lừa.
Lý do
tôi không ăn thịt trâu cũng có nguyên do cả: Một lần xem người ta giết trâu,
tôi thấy cảnh tượng ấy quá dã man. Một người đàn ông lực lưỡng, mặt đỏ phừng
phừng, tay trái nắm chặt sợi dây thừng sát sẹo mũi con trâu, tay phải vung búa
giáng một nhát đánh “đốp” trúng giữa đỉnh thóp. Con vật hộc lên một tiếng, bốn
chân khuỵu xuống tức thì. Hai mắt nó trợn trừng trắng dã, nhìn kẻ vừa hạ sát
mình đầy căm hận rồi gục xuống, nhớt dãi phì ra đầy hai bên mép.
Họ xúm
lại, người cắt cổ hứng tiết, kẻ chặt chân, người mổ bụng lột da. Một đống ruột
già ruột non tuôn ra cùng cái dạ dày căng phồng bùng nhùng. Họ rạch dao, tuôn ra đống phân
lỏng để lựa lấy lớp lá sách giòn, nhai cho khoái khẩu. Tôi rùng mình khi thấy
những con sán xơ mít dèn dẹt, hồng hồng đang ngọ nguậy, tự ngắt mình ra từng
khúc rồi bò tứ tung trong đống hỗn độn phân, cỏ lẫn máu đọng thành vũng trên
mặt đất. Nếu xem giết trâu vào ban đêm, còn thấy những
con sán dây phát sáng xanh lè như đom đóm, nghĩ đến mà kinh. Tôi sợ thịt trâu
cũng từ lần chứng kiến đầy ám ảnh đó.
Xuống xe buýt ở bến Gia Lâm, Duy nắm tay tôi
lôi xềnh xệch sang bến xe khách đi Hải Phòng. Rồi kéo tuột tôi lên chiếc xe của
hãng Hoàng Long,
lúc này đã có chừng nửa số khách. Duy ấn vai tôi xuống một chiếc ghế trống. Tôi
còn chưa kịp dịch người vào phía trong, Duy đã gắt:
- Dịch vào! Định ngồi mình ông một ghế chắc?
Nhà xe người ta chẳng để yên cho ông đâu. Muốn ngồi một mình thì trả tiền gấp
đôi mà ngồi!
Suốt dọc
đường từ Gia Lâm về Hải Phòng, hễ tôi mở miệng nói câu gì, bất kể đúng sai, Duy
cũng chặn họng bằng một câu: “Thôi ông im đi!” - đánh bốp một cái. Ngay cả
khi tôi chỉ hơi ngọ nguậy chạm vào người, Duy cũng “ứ ừ”, lườm nguýt khiến tôi
run bần bật.
Một bà
ngồi ghế trên chắc bị say xe nên xoa dầu gió. Mùi dầu nồng nặc khó chịu, tôi
lấy khăn mùi xoa bịt mũi lại cũng bị Duy mắng:
- Gớm
chết, mùi dầu thơm thế mà cũng khó chịu… sĩ diện. Bịt mồm với chả che
miệng!
Xuống
đến biển, Duy lại lôi xềnh xệch tôi và cái túi vào nhà nghỉ. Cậu nhân viên lễ
tân bảo:
- Bác
cho cháu mượn chứng minh thư ạ.
Tôi nhắc:
- Cả giấy đăng ký kết hôn nữa chứ?
Cậu nhân viên cười hề hề:
- Không cần đâu bác ạ.
- Sao lại không cần? Nhỡ hai chúng tớ không phải vợ chồng thì sao?
- Hề hề, dù hai bác không phải vợ chồng thì cứ vô tư nghỉ ở đây cả tháng cũng
chẳng sao. Thời buổi bây giờ mà còn bắt khách xuất trình giấy kết hôn thì nhà nghỉ,
khách sạn chỉ để ngắm thôi các bác ạ!
HXH
(Còn tiếp)
